Nếu có thể yêu – Chương 49


Chương 49: Tình cảm mãnh liệt chi H (thượng)

Hắn lúc này mới chú ý tới, Chung Thương Dực vừa mới lau chính là tinh hoa của hắn bắn ra!

Hắn ngượng ngùng quay đầu về một bên.

Hai má đã đỏ rực, hiện tại càng thêm hồng nhuận ướt át.

“Ngươi cũng ngượng ngùng?”

Chung Thương Dực cúi người xuống

“Vừa rồi là ai đề nghị, muốn ta mau một chút? Ân?”

Chung Thương Dực trêu trọc Trình Nặc.

Ánh mắt Trình Nặc ngập tràn tình dục, nay càng thêm quyến rũ.

“Ai biết ngươi lại nghe lời như vậy a!

Thanh âm có chút khàn khàn.

Trình Nặc nghe thấy bản thân phát ra thanh âm như vậy, hơi hơi nhíu nhíu mày.

Chung Thương Dực cười khẽ ra tiếng, đặt thân thể Trình Nặc lên trên người.

“Cái miệng nhỏ nhắn của ngươi không thể hảo hảo mà nói giọng tình nhân với ta sao?”

 

Nói xong, Chung Thương Dực lại hôn Trình Nặc.

Đó lại là một trận hôn kịch liệt.

Trình Nặc còn chưa hoàn hồn sau cao trào vừa rồi, giờ đây hô hấp lại càng thêm dồn dập.

Trong khoang miệng tràn đầy vị xạ hương của nam nhân, khiến cho Trình Nặc tình dục lại khởi.

Đến khi Chung Thương Dực buông đôi môi anh đào của Trình Nặc ra, nhìn thấy cảnh đôi môi của Trình Nặc bị chính mình chà đạp, đỏ tươi ướt át, khiến dục hỏa của hắn càng tăng lên.

Hắn dùng ngón cái vuốt ve đôi môi Trình Nặc.

“Thế nào? Có phải hay không hương vị ấy khiến ngươi đặc biệt mất hồn ?”

Thanh âm khàn khàn tràn ngập tình dục đang khiêu khích Trình Nặc.

Trình Nặc mới đầu còn không hiểu ý tứ Chung Thương Dực đang nói gì, có chút ngẩn người.

Cho đến khi hiểu được, hắn gầm lên giận dữ.

“Cút!”

Đạp Chung Thương Dực một cước.

Chung Thương Dực liền thoải mái tránh đi.

“Này là kêu ta cút? Ngươi rõ ràng là thích, ta còn chưa có bắt đầu đâu.”

Chung Thương Dực cố ý nói đến mờ ám, sau đó thẳng lưng, dùng cái kia đã sớm cứng rắn như thiết mà hồi lâu không được phát tiết dục vọng, chạm nhẹ một chút vào Trình Nặc.

Trình Nặc cắn môi dưới, chán nản.

Hắn nhìn thấy Chung Thương Dực cũng không biết khi nào lại có trong tay lọ dầu bôi trơn, bóp ra một ít chất lỏng, sau đó mang theo vẻ mặt cười gian đưa ngón tay vào hậu huyệt của hắn.

“Uy! Ngươi làm gì?”

Trình Nặc khẩn trương hô lên.

“Cũng không phải lần đầu tiên, còn cần phải hỏi sao ?”

Chung Thương Dực một bên trả lời, một bên tiếp tục lấy tay đặt trước cửa hậu huyệt Trình Nặc, nhẹ nhàng tiến vào.

Sau đó đột nhiên dùng lực một chút, đem ngón trỏ đi vào.

“A ——”

Trình Nặc đau đến kêu lên.

“Thả lỏng, tiểu bảo bối.”

Chung Thương Dực vừa nói, vừa lấy tay ở bên trong nhẹ nhàng chuyển động.

Trình Nặc đau đớn cả người phát run, lấy tay đẩy Chung Thương Dực.

“Khốn nạn, ngươi thả lỏng thử xem!”

Thanh âm đều là phát run.

Chung Thương Dực không nhìn ánh mắt khiêu khích của Trình Nặc, hắn hơi hơi chọn mi, nhịn xuống ý cười, đáy mắt đầy vẻ đắc ý kia cũng không thể che dấu.

Hắn dùng tay kia cầm lấy phân thân Trình Nặc, cực phú kỹ xảo bắt đầu cao thấp mà lộng, cố gắng làm cho Trình Nặc bớt đau đớn.

Ngón tay trong hậu đình vẫn cố gắng tiến sâu, cuối cùng Chung Thương Dực cũng tìm được điểm mẫn cảm của Trình Nặc.

“A. . . . . . . . . . . .”

Một trận tê dại, cảm giác dọc theo xương sống truyền đến, phân thân lại đang bị sảo lộng trong tay Chung Thương Dực.

Loại cảm giác tiền hậu đều bị tấn công, khiến hô hấp Trình Nặc càng lúc càng gấp thêm.

Trình Nặc biết vô luận như thế nào, hắn đều tránh không khỏi.

Cho nên hắn tận lực thả lỏng.

Hắn hiểu được, chỉ có tìm được khoái cảm, mới có thể giảm bớt đau đớn.

Chung Thương Dực vuốt ve phân thân hắn ngày càng nhanh hơn.

Taykia thì phi thường có kinh nghiệm mở rộng hậu đình Trình Nặc.

Đợi cho hậu đình hoàn toàn thích ứng được cả ba ngón tay, hắn rút tay ra, đặt phân thân của mình trước hậu đình Trình Nặc, chuẩn bị tiến vào.

“Hít vào, bảo bối.”

Hắn dẫn đường Trình Nặc.

Trình Nặc nhìn nhìn dục vọng của Chung Thương Dực, thứ kia làm cho hắn sợ hãi.

Lại miết mắt nhìn của chính mình một chút, thật sự là đối lập a.

“A! Này vẫn là người sao? Lớn như vậy? ! Sẽ chết a!”

Trình Nặc cả tâm đều phát run.

Thời điểm làm lần trước, bản thân bị trúng mê dược đến độ không ý thức được gì, lúc ấy cũng không cảm thấy đau đớn ra sao.

Cho dù là đau, hắn hiện giờ cũng nhớ không được.

Nhưng hiện tại, chính mình ý thức thanh tỉnh.

Thật không dám tin tưởng

Thứ lớn như vậy lập tức sẽ ——

Càng nghĩ càng sợ, hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Vừa rồi tiểu phân thân còn đứng thẳng, hiện tại đã muốn cúi đầu.

Chung Thương Dực đem chân Trình Nặc bài khai một chút, để dễ dàng cho hắn tiến vào.

Sau đó đem thắt lưng dùng sức đĩnh một chút, rốt cuộc tiến vào.

“A ——”

Trình Nặc đau đớn, cả thân thể cứng lên, trên đầu chảy ra một tầng mồ hôi, hai tay dùng sức nắm lấy sàng đan, các đốt ngón tay tái nhợt như tờ giấy.

Dục vọng của Chung Thương Dực đột nhiên bị thắt chặt, cảm nhận được dũng đạo gắt gao bao lấy, khiến hắn thiếu chút nữa liền tiết đi ra.

Nghe được Trình Nặc kêu to, hắn đau lòng cúi người hôn lên môi Trình Nặc.

Không ngừng lấy tay xoa nhẹ đầu hắn, một bên an ủi, một bên bắt đầu chậm rãi luật động.

“Thả lỏng, bảo bối, lập tức sẽ tốt, thả lỏng. . . . . . . . . . . .”

Thanh âm trầm thấp mà ấm áp, phảng phất một tia khàn khàn.


6 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 49

  1. duongthiennguyen nói:

    ực ~ thấy lạ ~ sao không thấy pass mà đã vào được ~

    hóa ra là mình lên sớm quá ~ bạn nhỏ chưa kịp pass thì phải ~ Hi hi ~

  2. DinhAn nói:

    ôi tôi em Nặc.haha
    gặp fai Dực ca thì chỉ có bị…………ăn sạch!
    đến xương cũng hok còn 1 mẩu..hihi

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s