Nếu có thể yêu – Chương 50


Chương 50: Tình cảm mãnh liệt chi H (trung)

Trình Nặc cảm giác bản thân giống như bị xẻ đôi, đau đớn không ngừng truyền đến.

“Không! . . . . . . . . . Dừng. . . . . . . . . . . . Dừng lại. . . . . . . . . . . .” Thanh âm run rẩy.

Chung Thương Dực rất nhanh bị tra tấn đến điên rồi, dũng đạo mềm nhẵn như tơ gắt gao thắt chặt giống như đang treo cổ dục vọng của hắn. (Nhiên: so sánh thú vị ha :)))

Loại khoái cảm này quả thực làm cho hắn phát cuồng.

Hắn thật muốn hung hăng rong ruổi mãi tại nơi mất hồn này.

Tiếc rằng phản ứng hiện tại của Trình Nặc. . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Chung Thương Dực khẽ thay đổi tư thế.

Vì muốn làm cho Trình Nặc có thể mau chóng thích ứng với phân thân cực đại, dục vọng của hắn ở trong dũng đạo vừa chậm rãi luật động, vừa điều chỉnh tốt góc độ.

Làm cho phân thân của chính mình va chạm vào điểm mẫn cảm kia của Trình Nặc, có thể khiến Trình Nặc cảm nhận được khoái cảm.

Một bàn tay lại xoa ngọc trụ tinh xảo của Trình Nặc, bắt đầu sảo lộng, giúp hắn giảm bớt đau đớn.

Khi dục vọng củaChung Thương Dực ma sát đến địa phương kia, Trình Nặc bỗng cảm nhận được một cỗ điện lưu quen thuộc, khoái cảm dọc theo xương sống bất ngờ truyền đến.

“Ân. . . . . . . . . . . .”

Hắn khó nhịn rên rỉ một tiếng.

Khác với vừa rồi Chung Thương Dực chỉ lấy tay để khơi dậy cảm giác của hắn, hiện tại, loại điện lưu này truyền đến càng thêm mãnh liệt.

Thêm nữa phân thân đang bị sảo lộng.

Khoái cảm cứ thế một chút một chút trở nên sâu sắc.

Chung Thương Dực cảm giác được Trình Nặc đã bắt đầu thích ứng.

Hắn liền rốt cuộc nhịn không được, tăng tốc độ đĩnh động thắt lưng, đem chân Trình Nặc bài khai sang hai bên một chút.

Động tác này người bình thường rất khó làm được, thế nhưng thân thể mềm dẻo của Trình Nặc rất nhanh liền làm tới rồi.

Như vậy, Chung Thương Dực liền càng thêm dễ dàng đem dục vọng đỉnh vào điểm mẫn cảm của Trình Nặc.

Trình Nặc bị Chung Thương Dực dùng dục vọng cực đại kia hung hăng tiến đến, mỗi lần một chút một chút đều đỉnh tới chỗ sâu nhất.

Hơn nữa, mỗi một lần đều ma xát đến địa phương kia, làm cho cả thân thể hắn giống như bị điện lưu đánh qua, có điểm khác với cảm giác phân thân bị sảo lộng.

Loại khoái cảm này, làm cho hắn dục tiên dục tử.

“. . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . Nhẹ. . . . . . . . . A. . . . . . . . . Nhẹ một chút. . . . . . . A. . . . . . . . .”

Trình Nặc chịu không nổi kích thích như vậy, đứt quãng cầu xin tha thứ, rên rỉ, hỗn loạn mị hoặc đến tận xương.

Chung Thương Dực bị tiếng rên rỉ, cầu xin của Trình Nặc kích thích, dục vọng ở trong dũng đạo lại trướng lớn hơn.

Trình Nặc bởi vì dục vọng của hắn trướng đại mà càng thêm gắt gao bao bọc.

Không ngừng thắt chặt.

Chung Thương Dực rốt cuộc không thể khắc chế, liền hoàn toàn phóng túng chính mình, đi theo sự dẫn dắt của khoái cảm tối nguyên thủy.

Hắn cơ hồ đem dục vọng hoàn toàn rút ra, rồi lại hung hăng đâm vào.

Thắt lưng không ngừng luật động, mãnh liệt xỏ xuyên qua Trình Nặc.

Mồ hôi theo hai má của hắn, chảy xuống trên người Trình Nặc.

Tiếng thân thể va chạm ba ba càng ngày càng vang dội.

Trong không khí tràn ngập hơi thở dâm mỹ.

Trình Nặc bị thế công hung mãnh của Chung Thương Dực hoàn toàn đánh bại, miệng không ngừng tràn ra tiếng rên rỉ.

“. . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . A. Ân. . . . . . . . . . . . . Không. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . .”

Chung Thương Dực nắm lấy thắt lưng Trình Nặc, một bên dùng sức trừu sáp, một bên đối Trình Nặc nói:

“Nặc! . . . . . . . . . . . . gọi ta. . . . . . . . . . . . gọi tên ta. . . . . . .”

Trình Nặc bị làm nên đầu óc có điểm hỗn độn, khoái cảm từng chút từng chút bị thôi hương dẫn đến.

“. . . Ân. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Chung Thương Dực buông thắt lưng Trình Nặc ra, cúi người ôm hắn, hạ thân càng thêm dùng sức trừu động.

“Bảo bối nhi. . . . . . . gọi tên của ta. . . . . . . Ta muốn nghe. . . . . .”

Trình Nặc khó nhịn vòng tay qua sau lưng ôm lấy Chung Thương Dực, ngón tay cơ hồ khảm vào trong thịt hắn.

“. . . . . . . A. . . . . . . . . . . . Dực. . . . . . . . . . . . Dực. . . . . . . A ân. . . . . . . . . . Chậm. . . . . . . . . . . . Chậm một chút. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . .”

Chung Thương Dực nghe được tên mình từ trong đôi môi anh đào mị hoặc Trình Nặc thoát ra, thanh âm mất hồn thực cốt, hắn kìm lòng không đậu liền hôn xuống môi Trình Nặc.

Gia tốc luật động dưới thân càng tăng thêm, mỗi một lần đều sáp đến càng sâu.

Trình Nặc miệng bị hôn, khoái cảm trong cơ thể lại sắp nổ mạnh không thể phát tiết, chỉ có thể theo trong cổ họng phát ra rầu rĩ rên rỉ.

“Ân. . . . . . Ân. . . . . . . . . . . . Ân. . . . . . . . . . . . . . .”

Trong không khí thanh âm thân thể va chạm ba ba lại vang vọng.

Như thế mãnh liệt trừu sáp, khiến dục vọng của Trình Nặc nhanh chóng kéo lên, cũng sắp lên đến đỉnh.

Hắn rốt cuộc khống chế không được, trong mắt tràn ra nước mắt.

Chung Thương Dực cảm giác được Trình Nặc khó nhịn, lập tức buông môi hắn ra.

Môi rốt cục được phóng thích, Trình Nặc lại bắt đầu rên rỉ đến ngay cả bản thân cũng không biết đang nói cái gì.

“Không. . . . . . Không được. . . . . . . . . . Ta. . . . . . Ân a. . . . . . . . . . Dực. . . . . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc rốt cục không thể thừa nhận thế công mãnh liệt của Chung Thương Dực, hắn gắt gao ôm lấy lưng Chung Thương Dực, ngón tay trắng bệch.

“A ——”

Thanh âm tô mị rên rỉ đột nhiên bị một tiếng kêu khàn khàn đánh gảy, dục vọng của Trình Nặc rốt cục đạt tới đỉnh.

Toàn thân run rẩy đem tinh hoa toàn bộ phun ra!

Nhưng lúc này Chung Thương Dực cũng không có đình chỉ động tác, như cũ không ngừng trừu sáp.

Trình Nặc vì muốn giảm bớt loại khoái cảm trí mạng này, hắn đem thân thể cong thành cây cung, đầu ngưỡng về sau tới cực hạn.

“Không. . . . . . . Từ bỏ. . . . . . A. . . . . . . Cầu. . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . Dực. . . . . . . Ân a. . . . . . Cứu ta. . . . . . A. . . . . . . . .”

Trình Nặc sống chết ôm lấy Chung Thương Dực, không ngừng phe phẩy đầu, hỗn loạn nức nở cầu xin tha thứ, nước mắt lại chảy xuống.

Chung Thương Dực theo tiết tấu co rút trong dũng đạo của Trình Nặc, dục vọng bị vách tường mềm nhẵn mút vào càng lúc càng nhanh.

Hắn lại một lần nữa được thể nghiệm cái loại cực hạn khoái cảm mà bất luận kẻ nào cũng đều không thể cho hắn này.

Lúc này hắn căn bản là không rảnh bận tâm cầu xin tha thứ của Trình Nặc.

Chỉ thầm nghĩ đem khoái cảm này thôi tới đỉnh! ——

2 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 50

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s