Nếu có thể yêu – Chương 53


Chương 53: Trừng trị chi H (thượng)

Trình Nặc vẫn buồn bực.

Vì cái gì người này bề ngoài cao sang quí tộc như vậy, bình thường ở trước mặt thủ hạ cũng luôn luôn là người có tác phong lãnh ngạnh tàn nhẫn.

Thế nhưng ở trước mặt hắn lại luôn bày ra loại tính cách này ——

Cư nhiên là vô sỉ như vậy.

Chẳng lẽ đây là “Buồn tao” trong truyền thuyết? (*)

  Trình Nặc dùng ánh mắt liếc Chung Thương Dực một chút.

“Chính là nó!” Trong lòng định luận.

Chung Thương Dực cũng không biết Trình Nặc trong lòng đang oán thầm hắn, vẫn tiếp tục nói những lời tán tỉnh mờ ám.

“Ăn cơm trước, chờ ngươi có khí lực, muốn làm cái gì đều được!”

Nói xong lời một ngữ hai nghĩa, hắn đem chiếc đũa đưa cho Trình Nặc.

Trình Nặc cắn môi dưới, hung hăng đoạt lấy chiếc đũa cho hả giận, lại liếc xéo Chung Thương Dực một cái.

Sau đó đã đem lực chú ý toàn bộ đặt ở trên bàn cơm.

Thật sự là đói cực kỳ, lại bị Chung Thương Dực gây sức ép cả một buổi chiều, Trình Nặc không có hình tượng như lang thôn hổ yết mà ăn.

Còn Chung Thương Dực vẫn là tao nhã chậm rãi nhai nuốt, thỉnh thoảng lại gắp cho Trình Nặc vài món mà hắn cho là ngon.

Mà Trình Nặc cũng không khách khí, toàn bộ đều ăn hết.

Ăn ăn, Trình Nặc dần chậm lại, ánh mắt có chút lóe ra.

Hắn lặng lẽ nhìn thoáng qua Chung Thương Dực, sau đó giống như vô tình hỏi một câu.

“Ngươi rốt cuộc định khi nào thì cho ta đến trường?”

Gia tốc tim đập nhẹ nhàng tăng lên.

“Đều đã an bài tốt, là trường học tư nhân, giáo viên có chuyên môn cao. Ba tháng sau, ngươi có thể tiếp tục theo học sáu tháng cuối năm của cấp ba, sau đó ta sẽ an bài ngươi trực tiếp vào đại học.”

Chung Thương Dực bình thản trả lời.

“Cái gì? Ba tháng sau?”

Trình Nặc tức giận đem chiếc đũa vứt lên trên bàn cơm, trừng mắt nhìn Chung Thương Dực.

“Như thế nào? Ngươi sợ đến lúc đó sẽ không theo kịp chương trình học sao ?”

Chung Thương Dực không hiểu Trình Nặc vì cái gì sinh khí.

“Đừng lo lắng, ba tháng này ta có thể mời gia sư cho ngươi.”

Nghe xong Chung Thương Dực bổ sung, Trình Nặc bĩu môi.

Dùng mắt nhìn chằm chằm Chung Thương Dực, giống như muốn kiểm tra xem hắn có phải là đang nói thật hay không.

“Hừ! Đê tiện!”

Nhỏ giọng than thở một câu.

Không cam lòng cầm lấy chiếc đũa, tiếp tục ăn, nhưng trong đầu lại bắt đầu tính toán.

Chung Thương Dực dùng ngón chân để nghĩ cũng biết, Trình Nặc một khi đột nhiên yên tĩnh, nhất định lại đang ở kia tính kế đâu.

Hắn dùng khóe mắt liếc Trình Nặc một chút.

Quả nhiên!

Hắn giống như đều nghe được thanh âm va chạm thanh thúy của bàn tính.

Chung Thương Dực trên mặt lộ ra ý cười.

Đợi sau khi hai người ăn xong, Chung Thương Dực gọi người đem bàn ăn thu dọn.

Chờ những người đó rời khỏi đây, hắn thấy Trình Nặc xuống giường, cầm quần áo của mình, có chút cố hết sức đi vào phòng tắm.

“Ngươi làm gì?”

Chung Thương Dực túm lấy cánh tay Trình Nặc.

“Ngươi nhìn không hiểu sao?”

Trình Nặc quơ quơ quần áo ở trước mắt Chung Thương Dực.

“Tắm rửa?”

Chung Thương Dực chọn mi hỏi.

Trình Nặc thở dài, nhún vai.

“Ta phải thay quần áo a, Dực ca.”

Miệng bất đắc dĩ nói.

“Đã trễ thế này ngươi còn muốn đi đâu?”

Chung Thương Dực có chút mất hứng.

“Mặc kệ là đi đâu, dù sao cũng không thể ở lại chỗ này.”

Trình Nặc tránh cánh tay Chung Thương Dực, hắn hiện tại thầm nghĩ quay về phòng, một mình yên tĩnh, hảo hảo nghỉ ngơi một chút.

“Có ý tứ gì?”

Chung Thương Dực hơi hơi nheo mắt lại.

“Cái gì ‘có ý tứ gì’ ? Ta phải rời khỏi phòng này, ngươi nghe không hiểu sao?”

Trình Nặc mất kiên nhẫn, ngữ khí có chút không tốt.

Xương sống, thắt lưng và chân vốn đang hư nhuyễn, lại còn phải đứng nói lời vô nghĩa ở đây lâu như vậy.

Chung Thương Dực một tay ôm lấy Trình Nặc, đi đến bên giường, ném hắn lên.

“A!”

Trình Nặc bị ném đau, càng thêm tức giận.

“Ngươi muốn làm gì?”

Hướng về phía Chung Thương Dực rống lên.

“Mặc kệ cái gì, ngươi không thể rời đi!”

Chung Thương Dực cũng có chút tức giận.

Hắn không rõ vì cái gì Trình Nặc luôn không được tự nhiên như vậy?

Vì cái gì hắn không thể ngoan ngoãn nghe lời đâu?

“Sau này tại Bích Hồ cư, ngươi liền ở phòng này!”

Ngữ khí mệnh lệnh, thiên chân vạn xác.

Phát xít độc tài tử biến thái!

Quản thiên! Quản địa! Còn muốn quản hắn ngủ ở đâu ?!

Trình Nặc đem bất mãn vừa rồi, cùng với tức giận hiện tại, tất cả phát tiết ra.

“Ngươi hẳn là có bệnh a!” Thanh âm khàn khàn gào thét, gục xuống giường.

Chung Thương Dực một tay đẩy hắn ngã ở trên giường, hai chân ngăn lại chân Trình Nặc đang đá lung tung.

Hai tay bắt lấy cổ tay Trình Nặc, đem đặt ở hai bên sườn.

“Tiểu hỗn đản, can đảm nói lại lần nữa xem!”

Chung Thương Dực lần này là thật sự tức giận, hơi thở nóng rực phun lên trên mặt Trình Nặc.

Trình Nặc vốn đánh không lại Chung Thương Dực, hiện tại lại là trạng thái cả người bủn rủn vô lực, giãy dụa phản kháng càng thêm vô ích.

Cuối cùng, bản tính quật cường làm hắn không cam lòng yếu thế, cắn răng, mạnh mẽ nói ra.

“Ngươi —— có —— bệnh!”

Ánh mắt đang trừng Chung Thương Dực thậm chí có thể phun ra hỏa.

Chung Thương Dực giận dữ phản cười.

“Ta xem ngươi thật đúng là không ngoan! Bất quá, cũng tốt! Ta nhưng thật ra rất vui vẻ giáo huấn ngươi!”

Nói xong, hắn rút vạt áo ngủ bên hông mình ra, nắm lấy hai tay Trình Nặc, thuần thục gắt gao cột vào đầu giường.

Trình Nặc nhìn thấy động tác của Chung Thương Dực, chỉ biết tình huống không ổn.

Hắn một bên giãy dụa, một bên không ngừng gào thét.

“Cổn! . . . . . . . . . . . . Chung Thương Dực! . . . . . . . . . . . . . . . Buông! . . . . . . . . . . . . Ngươi hỗn đản! . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Buông! . . . . . . . . . . . .”

—————————————————-

Chú thích: Buồn tao (hay muộn tao) – Ta tra trên baidu thì là như sau, mà không biết có đúng không nữa :))

Đây là kiểu người sống nội tâm, nghiêm túc, bình thường âm trầm, ít nói, dễ thấy nhàm chán và không dễ dàng để lộ cảm xúc của mình, cũng có một số trường hợp là ngoài lạnh trong nóng. Những người này có khuynh hướng tình dục mạnh và thường là những người tài giỏi ở một lĩnh vực nào đó. :)))

Một số người điển hỉnh cho kiểu người này:

Leonardo da Vinci

Angelina Jolie

Một số nhân vật hoạt hình (=))))))))))): 

Hatake Kakashi – “Naruto”

Sesshomaru – “Inuyasha”

Kunimitsu Tezuka – “Prince of Tennis”

Kuchiki Byakuya – “Bleach”

3 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 53

  1. ô ô ô ô tội nghịp Nặc ca , Dực ca quả là cái đồ Biến thái cầm thú mà , ko cho ngừ ta nghĩ ngơi liền mún…… ô ô ô ô , em sẽ cầu chúc cho anh bình an a , Nặc ca T^T , amen

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s