Nếu có thể yêu – Chương 54


  Chương 54: Trừng trị chi H (hạ)

Đến khi bản thân bị cột chặt chẽ vào đầu giường, Trình Nặc vẫn không hết hy vọng mà tránh né.

Ánh mắt gắt gao trừng vẻ mặt tà cười của tên tử biến thái trước mắt kia.

Chung Thương Dực không để ý tới ánh mắt có thể giết chết người của Trình Nặc, tay nhẹ nhàng điểm, vạt áo ngủ bên hông Trình Nặc liền tuột.

Trình Nặc trước đó bị bao phủ bởi áo ngủ, che kín nhiều điểm yêu ngân cùng da thịt mềm nhẵn, giờ tất cả trong nháy mắt bỗng bại lộ trước mắt Chung Thương Dực.

“Ngươi! Buông!”

Trình Nặc có chút sợ.

Buổi chiều Chung Thương Dực đã đem hắn gây sức ép một hồi, cuối cùng ngất đi, cho tới bây giờ cũng chưa hồi phục.

Lúc này cư nhiên còn muốn đến ?!

Sẽ chết người mất!

Chung Thương Dực cũng không để ý tới Trình Nặc, từ trong ngăn kéo ở đầu giường lấy ra dịch bôi trơn, đưa tới mặt sau của Trình Nặc, sau đó dùng sức bài khai hai chân của hắn.

Mặt sau đang có cảm giác hư nhuyễn, lại nhìn đến hai chân của mình lập tức sẽ bị bài khai tới mức lớn nhất, làm cho Trình Nặc trong nháy mắt hiểu được tình thế của mình so với cường nhân trước mắt.

Hắn lập tức cầu xin tha thứ, tỉnh táo nhận mọi lỗi lầm.

“Dực ca! Ta sai lầm rồi!”

Thật là thành khẩn.

“Thật sự sai lầm rồi! Dực ca!”

Tiếp tục thừa nhận sai lầm.

“Hừ!”

Chung Thương Dực hừ lạnh một tiếng.

 Sau đó mạnh động thân, dưới tình huống không có tiền hí (chính là mấy trò Dực ca làm ở chương 48, 49 ý ^^), hung hăng trừng phạt đem dục vọng cực đại tiến vào dũng đạo nhỏ hẹp của Trình Nặc.

“A ——”

Trình Nặc đau đớn kêu lên, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi.

Chung Thương Dực cũng không có dừng, ngược lại dùng một chút lực, đem dục vọng đỉnh càng sâu, sau đó nhanh chóng rút ra, lại lập tức đĩnh nhập.

Sau vài lần lặp lại, liền bắt đầu tăng nhanh tốc độ trừu sáp.

Chung Thương Dực hiện tại không hề giống buổi chiều ôn nhu an ủi, làm đủ tiền hí mới tiến vào Trình Nặc.

Trừng phạt như vậy khiến cho Trình Nặc khó có thể thừa nhận.

Đau đớn không ngừng khuếch đại, cơ thể giống như bị xé rách thành hai nửa.

Loại đau này so với trên thân thể chịu phải thương tích còn đau hơn gấp mấy trăm lần.

Hiện tại Chung Thương Dực trước mặt này không hề ôn nhu, thậm chí còn có điểm bạo ngược.

Khiến cho Trình Nặc đột nhiên cảm thấy trái tim chính mình, cư nhiên cũng đau vô cùng.

Loại đau đó, từng tia từng tia xâm nhập xương tủy. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Khi Chung Thương Dực đang mãnh liệt trừu sáp, Trình Nặc rốt cục chịu không được, nức nở khóc lên.

“. . . . . . Ô ô ô. . . . . . . . . . Ô ô. . . . . . Ô ô ô ô. . . . . . . . . . . . . . .”

Nước mắt lướt qua hai má của hắn, từng giọt chảy xuống gối, Trình Nặc toàn thân đều là đau đớn mà run rẩy.

Chung Thương Dực vẫn không có dừng lại, hai tay dùng sức đè lại chân Trình Nặc, càng lúc càng mạnh hơn.

Trình Nặc có điểm mất đi ý thức.

Ánh mắt mê man lướt qua bả vai Chung Thương Dực, thấy trần nhà xa xa không ngừng lay động, dần dần mơ hồ.

Toàn thân trên dưới đều là đau đớn, như đang đưa hắn tiến vào bóng tối.

“. . . . . . . . . . Ô ô. . . . . . . . . . . . Dực. . . . . . . . . . . . . . . Ta. . . . . . Ô. . . . . . . . . . . . Đau quá. . . . . . . . . . . . Dực. . .”

Trình Nặc nhỏ giọng nức nở rên rỉ, vô ý thức gọi tên Chung Thương Dực.

Tuy rằng hắn cùng Chung Thương Dực nhận thức còn không đến nửa tháng.

Thời gian mặt đối mặt ở cùng một chỗ không đến bốn ngày.

Thời gian tiếp xúc ngắn ngủn như vậy, bọn họ trong lúc đó lại chủ yếu là làm.

Nhưng có lẽ, cũng tính là yêu.

Quan hệ của hai người dị thường như thế, khiến họ không thể nói luyến ái, Trình Nặc lại là lần đầu trải qua loại sự tình này, dưới đáy lòng tự nhiên sinh ra ỷ lại đối với Chung Thương Dực.

Về điểm này, ngay cả chính hắn cũng không có phát giác.

Cho nên, khi nhìn đến Chung Thương Dực không hề đối hắn ôn nhu, hắn liền không hiểu mà cảm thấy đau lòng.

Thời điểm ý thức tan rã, hắn thực khát vọng che chở của Chung Thương Dực.

Chung Thương Dực bỗng nhiên nghe được Trình Nặc gọi tên chính mình.

Một câu “Đau quá” kia, làm cho thần kinh của hắn đột nhiên run rẩy một chút.

Tâm vừa nghĩ muốn hung hăng trừng phạt Trình Nặc, nhất thời lại trở nên mềm mại.

Hắn buông hai chân Trình Nặc ra, thân thể thả chậm tốc độ, động tác bắt đầu trở nên ôn nhu.

Cúi người hôn một chút lên môi Trình Nặc, sau đó dùng hai tay không ngừng nhẹ vỗ về đầu của hắn.

“Đừng khóc! Bảo bối nhi!”

Chung Thương Dực thanh âm có điểm khàn khàn, trong lòng sinh ra vô hạn áy náy.

“Ta sẽ cho ngươi thoải mái, Nặc!

Trình Nặc chậm rãi mở ra đôi mắt đẫm nước, nhìn thấy Chung Thương Dực.

Bộ dáng kia điềm đạm đáng yêu, làm cho tâm của Chung Thương Dực càng đau.

Hắn một bên cúi đầu ôn nhu hôn Trình Nặc, một bên thân thủ giải khai vạt áo đang trói chặt hai tay Trình Nặc.

Hai tay được tự do, Trình Nặc chậm rãi dụi đầu vào cổ Chung Thương Dực.

Cực lực hấp thụ hương thảo mộc thơm ngát mà thản nhiên, loại hương vị có thể làm cho hắn an tâm.

Đó chính là hương vị mà chỉ Chung Thương Dực mới có.

Lúc này ở trong lòng Trình Nặc, so với bất kì thời điểm nào đều chỉ khát vọng ôn tồn và ôn nhu như nước kia.

Trong khi Chung Thương Dực ôn nhu hôn môi

Dục vọng trong cơ thể Trình Nặc dần dần bị châm

Khoái cảm cũng bắt đầu theo luật động mềm nhẹ của Chung Thương Dực

Từng chút từng chút hướng hắn đánh úp lại. . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hai người tình cảm mãnh liệt, một đêm triền miên, cả phòng đều tràn ngập hơi thở hoan ái.

Vào thời điểm trên khoảng không ngoài kia, mặt trời đã hơi hơi nổi lên, Chung Thương Dực rốt cục buông Trình Nặc đã muốn xụi lơ hôn mê ra.

Nhìn thấy trước mắt tiểu tử kia đã bị chính mình gây sức ép đến ngất đi vài lần.

Hắn biết, lúc này đây hắn là thật sự không khống chế được.

Không có biện pháp.

Dù là ai, gặp được tiểu yêu tinh như vậy, liền mất đi lực nhẫn nại.

Chung Thương Dực bất đắc dĩ nở nụ cười, gương mặt anh tuấn lộ ra thỏa mãn cùng hạnh phúc.

Nhẹ nhàng đem bé ôm lấy, đi vào phòng tắm. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .


5 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 54

  1. kemi nói:

    thích nhất câu cuối và cách các anh công gọi em thụ là “bảo bối nhi”-yêu thương,cưng chiều,bao bọc

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s