Nếu có thể yêu – Chương 55


Chương 55: Tình yêu ẩn sâu

Vào thời điểm mặt trăng đã lên đến ngọn cây, Trình Nặc rốt cục chậm rãi mở mắt.

Cả người bủn rủn vô lực, động cũng lười động, ngay cả đầu óc cũng trống rỗng.

Hắn tựa đầu nhìn về phía cửa sổ, thấy Chung Thương Dực đang đứng đó, từ góc độ này thì chỉ có thể nhìn được một bên của người nọ.

Chung Thương Dực một tay nâng cằm, ánh trăng mềm nhẹ rơi trên mặt hắn, khiến cho gương mặt nguyên bản đã góc cạnh rõ ràng càng thêm tuấn suất nổi bật.

Lam mâu sáng ngời vĩnh viễn đều là thâm thúy mà hữu thần như vậy, toát ra vô cùng tự tin cùng kiên định của chủ nhân.

Đã vậy lão thiên gia thật là đối người này càng thêm chiếu cố. 

Xuất thân thế gia, suy nghĩ nhạy bén, tướng mạo xuất sắc, tuổi còn trẻ mà đã có được địa vị cao như vậy.

Những thứ này, đều không phải người bình thường muốn là có được.

Nhưng người này lại không mất gì mà toàn bộ đều có được.

Trình Nặc như đi vào cõi thần tiên, trong lòng không hiểu sinh ra một tia ghen tị.

“Thế giới này thật sự là không công bằng!”

Hắn thở dài một hơi.

Chung Thương Dực nghe được động tĩnh rất nhỏ của Trình Nặc, quay đầu qua.

“Tỉnh?”

Khóe miệng mỉm cười.

“Ân.” Vô nghĩa.

Hai chữ này bị Trình Nặc nuốt trở vào.

Hắn cũng không quên, tối hôm qua đã bị hung hăng “Giáo huấn” như thế nào.

Nếu trí nhớ không tốt, hắn liền thật sự sẽ bị Chung Thương Dực làm chết ở trên giường !

Chung Thương Dực đi đến bên giường ngồi xuống, cầm lấy tay Trình Nặc, trong lam mâu lộ ra thâm tình nhìn Trình Nặc.

“Ở trong phòng ăn cơm, hay xuống nhà ăn dưới lầu?”

Thanh âm của hắn rất nhẹ.

“Nhà ăn đi.”

Cổ họng của Trình Nặc cơ hồ phát không ra tiếng nào.

Tuy rằng thân thể rất khó chịu, nhưng hắn không muốn tiếp tục ở trong phòng này, cảm giác rất bực mình!

“Hảo.”

Chung Thương Dực thực ôn nhu nâng Trình Nặc dậy, liền thấy bộ dáng hắn có chút ngốc.

“Muốn ta ôm ngươi đi xuống sao?”

“Không cần!”

Trình Nặc vội vàng cự tuyệt.

“Ta cũng không yếu ớt như vậy!”

Nói như thế nào chính mình cũng là cái nam nhân, bị người ôm đến ôm đi, còn ra thể thống gì nữa.

Chung Thương Dực nhíu mày, tùy ý hắn đi.

Trình Nặc được Chung Thương Dực đỡ đi, có chút mất tự nhiên bước xuống lầu, đi vào nhà ăn.

Mới vừa ngồi xuống, liền phát hiện Tiểu Long luôn ở trước mắt hắn, lúc này lại không thấy bóng đâu.

“Tiểu Long đâu?”

Trình Nặc hỏi Chung Thương Dực.

“Có một số việc, giao cho hắn đi làm.”

“Nga.”

Trong chốc lát, mấy hạ nhân đã bưng đồ ăn lên, Trình Nặc cũng không khách khí, cúi đầu mà bắt đầu hung mãnh ăn.

Lang thôn hổ yết là độc quyền của hắn, không cần phải ở trước mặt bất luận kẻ nào làm bộ thân sĩ.

Nhìn thấy Trình Nặc như vậy, Chung Thương Dực rốt cục yên lòng.

Nguyên bản còn lo lắng Trình Nặc sau khi tỉnh lại sẽ cùng hắn giận dỗi, cãi lộn, hoặc là tuyệt thực và vân vân.

Hắn đều đã chuẩn bị tốt lắm một đống lớn phương pháp để ứng phó.

Nếu đổi là người khác, hắn sẽ không vì loại sự tình này mà lãng phí đầu óc.

Bởi vì một là không ai dám ở trước mặt hắn làm càn.

Mà hai là ——

Đối với những kẻ dám hung hăng nháo loạn, hắn có một phương pháp trực tiếp nhất, chính là khiến cho kẻ này vĩnh viễn không thể lên tiếng!

Năm đó Đan Vũ kia chính là như vậy mà biến mất.

Nhưng Chung Thương Dực sẽ không đối xử với Trình Nặc như thế.

Mặc kệ Trình Nặc làm chuyện gì, hắn cũng sẽ không làm vậy.

Về phần vì sao, chính hắn cũng không nói rõ được, chính là hắn biết Trình Nặc cùng bất luận kẻ nào cũng không giống nhau.

Mà hiện tại lại nhìn thấy Trình Nặc là một bộ dáng giống như cái gì cũng chưa từng phát sinh.

Loại thiên tính tiêu sái này, cá tính không khó chịu, kỳ thật lúc ở trên giường, Chung Thương Dực cũng đã phát hiện.

Có thể nói, hắn là phi thường thưởng thức loại tính cách này của Trình Nặc.

Hắn phát hiện, hắn càng hiểu thêm về Trình Nặc thì càng thêm thích hắn.

Ăn xong cơm, Chung Thương Dực lại đỡ Trình Nặc về phòng ngủ.

Hắn đẩy cửa phòng ngắm bầu trời ra, bên trong lộ ra ghế nằm lớn phi thường thoải mái, giúp Trình Nặc nằm lên đó.

Còn cẩn thận ở sau lưng hắn bỏ thêm một cái đệm thật dày, khiến cho hắn nằm thoải mái chút.

Trình Nặc nhìn đến Chung Thương Dực, phỏng chừng bất luận kẻ nào cũng chưa từng gặp qua hắn ôn nhu săn sóc như thế này đi, cư nhiên còn có một mặt cẩn thận đến vậy.

“Cười khúc khích!”

Trình Nặc nhịn không được nở nụ cười, trên mặt có điểm hơi hơi phiếm hồng, cảm giác được người chiếu cố như vậy thật sự rất ấm lòng.

“Cười cái gì?”

Chung Thương Dực kỳ thật cũng phát hiện chính mình đối Trình Nặc chiếu cố có chút quá mức “Đúng chỗ”.

“Không có gì.”

Trình Nặc che dấu, ngửa đầu nhìn về phía không trung.

Cả căn phòng rộng lớn, toàn bộ trần nhà đều được làm bằng thủy tinh, nhìn thấy cả không trung mênh mông không sót cái gì.

Bầu trời đêm màu lam thâm thúy, yên tĩnh mà an tường.

Những ngôi sao lốm đốm, không tiếng động tỏa sáng.

Ánh trăng trong trẻo, sái thanh huy (*)

Bích hồ xa xa cũng hơi hơi phản xạ dưới ánh trăng, như ẩn như hiện.

Chung Thương Dực đi qua đem một phiến cửa thủy tinh hơi hơi đẩy ra.

Một cơn gió mát phất quá mặt Trình Nặc, mang theo hương thảo mộc thản nhiên mà thơm ngát từ cổ Chung Thương Dực.

Trình Nặc hít một hơi thật sâu, tâm tình thư sướng không ít.

Chung Thương Dực đặt tay lên trên lan can, nhìn bầu trời đêm, trong ánh mắt xẹt qua một tia do dự.

Một lát sau, hắn rốt cục mở miệng hỏi Trình Nặc.

“Ngươi có biết bạn trai Diệp Tử là ai không?”

Thanh âm có chút linh hoạt kỳ ảo.

Là thời điểm nên nói cho Trình Nặc biết.

Chuyện này hắn chung quy cũng không thể gạt cả đời đi.

Huống chi đối Trình Nặc, hắn sẽ không làm như vậy, sớm nói sớm hảo.

Tin tức là buổi chiều Hà Vọng truyền đến cho hắn.

Bởi vì sự tình có liên quan đến Trình Nặc, Chung Thương Dực sau khi biết được, lập tức giao cho Tiểu Long đến các nơi xác minh, điều tra xem có phải hay không còn có nội tình gì.

_____________________________

Chú thích:

(*)Sái thanh huy: Nguyên là từ câu thành ngữ “Nguyệt sái thanh huy” (月洒清辉), miêu tả vẻ đẹp của ánh trăng khi soi chiếu xuống vạn vật, sáng, trong và tinh khiết như nước.

One thought on “Nếu có thể yêu – Chương 55

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s