Nếu có thể yêu – Chương 91-92


Chương 91: Giao dịch (Thượng)

Sáng sớm hôm sau, trong lúc mọi người còn đang ngủ, Chung Thương Dực đã thức dậy đi tới Cẩm Bằng.

Hắn không nghĩ đến Kiều Hạo Nhiên cư nhiên còn tới sớm hơn, vẫn luôn ngồi trong phòng hội nghị chờ hắn.

Khi hắn đẩy cửa bước vào, Kiều Hạo Nhiên lập tức đứng lên, vẻ mặt có chút khách khí.

“Sớm a, Chung thiếu gia!”

Chung Thương Dực nhìn khuôn mặt thập phần tiều tụy của Kiều Hạo Nhiên, hắn cười cười, đi qua ngồi xuống ghế chủ vị.

“Kiều đại thiếu gia từ khi nào lại bắt đầu khách khí với ta như vậy ?” Thấy Kiều Hạo Nhiên vẫn đứng đó, hắn đưa tay mời ngồi.

“Ngồi a! Sao tới chỗ của ta còn khách sáo như vậy đâu!” Hắn cười cười nói đùa.

Biểu tình của Kiều Hạo Nhiên có chút mất tự nhiên, hắn ngồi xuống rồi mà trong lòng vẫn không yên. Chung Thương Dực qua điện thoại nhắc tới chính là đệ đệ của hắn a.

Vốn nhiều ngày tìm kiếm không có kết quả đã muốn làm cho hắn dần dần tiếp nhận sự thật là đệ đệ đã mất rồi. Thế nhưng đêm qua Chung Thương Dực gọi điện tới lại làm hắn dấy lên hy vọng, mà phần hy vọng này lại đến cùng sợ hãi.

Hắn thực lo lắng liệu có phải đệ đệ đã đắc tội với Chung Thương Dực hay không, cho nên hiện tại mới bị Chung Thương Dực bắt nhốt.

Tuy rằng không biết vì sao đệ đệ ra biển du ngoạn lại đột nhiên liên quan đến Chung Thương Dực, nhưng nếu quả thực như vậy, thế thì là rắc rối lớn rồi đây!

Người trước mắt này, thái độ làm người tàn nhẫn quyết tuyệt ở trong hắc bạch lưỡng đạo chính là số một.

Không có mấy ai lại dám đi đắc tội với một người như vậy, huống chi là Kiều thị không chút dính dáng đến hắc đạo nhà hắn.

Tuy rằng Kiều Hạo Nhiên hắn với Thích thị quan hệ không tồi, thế nhưng dạo gần đây nghe huynh đệ Thích thị nói Chung Thương Dực đã cùng Thích thị phân rõ ranh giới, bởi vậy hắn thật đúng là không có cách nào xin giúp đỡ được.

Chung Thương Dực nhìn ra tâm tư của Kiều Hạo Nhiên, hắn vốn cũng không tính toán trêu đùa Kiều Hạo Nhiên gì.

Tuy nhiên tin tức này cũng không thể cứ thế truyền lại cho hắn, giúp việc không công không phải là loại chuyện mà Chung Thương Dực hắn hay làm, dù sao cũng nên bắt hắn trả giá một chút phải không?

Chung Thương Dực thanh thanh giọng nói:

“Hạo Nhiên, nói gì đi nữa thì mấy năm nay chúng ta cũng đã giao dịch không ít lần đi?” Hắn cố ý thay đổi cách xưng hô, thân thiết hỏi.

Kiều Hạo Nhiên nghe Chung Thương Dực nói như vậy thì càng thêm khẩn trương.

“Chung thiếu gia, ngươi biết Kiều thị cũng là kinh doanh bất động sản, khó tránh khỏi cùng quý tập đoàn có chút cạnh tranh, nhưng ta nghĩ. . . . . .”

“Không không không” Chung Thương Dực nhanh chóng ngắt lời hắn, hắn biết Kiều Hạo Nhiên hiểu sai.

“Ngươi hiểu lầm, ta hôm nay không phải muốn nói với ngươi chuyện này.”

Đối với Kiều Hạo Nhiên đã bị sự việc của đệ đệ khiến cho suy nghĩ hồ đồ lúc này, Chung Thương Dực cuối cùng quyết định vẫn là đi thẳng vào vấn đề thì hơn.

“Trong điện thoại, ta đã nói qua với ngươi, đệ đệ của ngươi cũng chưa chết, ta biết hắn đang ở đâu, chính là cái này. . . . . . .”

Chung Thương Dực cố ý kéo dài âm cuối, Kiều Hạo Nhiên lập tức hiểu được ý tứ trong đó.

“Chung thiếu gia, ngài cứ nói tiếp, chỉ cần là việc có thể làm, Kiều Hạo Nhiên ta quyết không chối từ!”

“Hạo Nhiên, nói vậy thì quá nghiêm trọng rồi, Chung Thương Dực ta gánh không nổi, làm cho ta cảm thấy bản thân giống như đang ép buộc ngươi vậy.”

“Không không không, đây hoàn toàn là ta tự nguyện, hơn nữa, Kiều thị chúng ta sao dám để Chung thiếu gia phải bận tâm? !”

Kiều Hạo Nhiên hiển nhiên là vì chuyện của đệ đệ mà tâm loạn như ma, nói năng hoàn toàn rối loạn.

Chung Thương Dực đáy lòng bất đắc dĩ cười lạnh, Kiều Hạo Nhiên này……ai!

Vài năm gần đây công ty bất động sản do người của hắn phụ trách đã từng cạnh tranh với Kiều thị rất nhiều lần, có mấy lần còn thua trước Kiều Hạo Nhiên.

Lúc ấy Chung Thương Dực còn khá ngưỡng mộ hắn, cảm thấy người này thông minh quyết đoán, là một doanh nhân đáng để kiêu ngạo.

Thế nhưng hôm nay, người này, ai, có lẽ đôi khi thân tình cũng có thể biến thành một loại ràng buộc, khiến cho một người thông minh trở nên ngu ngốc đi.

“Nghe này, sự việc cũng không giống như ngươi nghĩ vậy đâu, Chung Thương Dực ta còn chưa xấu xa đến cái mức độ đó! Hôm nay tìm ngươi tới, là bởi vì ta cảm thấy chúng ta đều là người làm ăn, cho nên nên dựa theo quy tắc kinh doanh mà đàm phán giao dịch, thế này…….. không quá phận đi?” – Chung Thương Dực chậm rãi đánh thức Kiều Hạo Nhiên.

“Không quá phận, không quá phận, Chung thiếu gia, thật sự xin lỗi, là ta lúc trước hiểu lầm ngươi.” Kiều Hạo Nhiên có chút xấu hổ.

“Được rồi, nếu đã nói xong, vậy thì làm cũng đơn giản thôi.” Chung Thương Dực xuất ra một tập văn kiện.

“Tháng trước Kiều thị các ngươi ở khu vực hải ngoại đấu thầu xây dựng một khu đất, yết giá 8.3 triệu …” hắn rút một tờ giấy từ trong tập văn kiện ra đưa cho Kiều Hạo Nhiên.

“Nói thật, khu đất này, ta rất thích……” Chung Thương Dực cố ý tạm dừng một chút.

Kiều Hạo Nhiên xem trang tư liệu được đưa qua kia, lúc này giương mắt khó hiểu nhìn về phía Chung Thương Dực.

“Ý của Chung thiếu gia là……..”

Chung Thương Dực cười cười, chỉ vào văn kiện trên bàn.

“8.3 triệu, ta một đồng cũng không thiếu của ngươi, ngươi đem khu đất này chuyển nhượng cho ta, thế nào? !”

Kiều Hạo Nhiên cúi đầu trầm tư, khu đất này diện tích tuy rằng không lớn nhưng hiện tại lại là một khối đất bỏng tay.

Lúc trước, vì để có được nó hắn cũng đã tốn không ít công sức.

Hơn nữa, tiềm năng của khu đất này trước mắt có thể nói là không có giới hạn, kế hoạch phát triển trong vòng năm năm tiếp theo của Kiều thị đều sẽ tập trung vào nó.

Chính là, nghĩ tới đệ đệ, Kiều Hạo Nhiên nhắm lại hai mắt, che dấu nội tâm thống khổ……

Nếu không có Kiều thị này, hắn có thể tạo ra một Kiều thị khác, mà nếu không có đệ đệ, kia nhưng chỉ có. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên mở mắt ra.

“Được rồi!”

“Rất sảng khoái!” Chung Thương Dực nghiêm mặt che dấu đắc ý.

“Nếu như vậy chúng ta liền ký hợp đồng thôi.” Hắn lập tức đưa cho Kiều Hạo Nhiên bản hợp đồng đã được soạn thảo tốt.

Kiều Hạo Nhiên cẩn thận xem toàn bộ hợp đồng, trong nháy mắt khi ký tên, hắn do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn là ký xuống.

 ————————————————————–

Chương 92: Giao dịch (Hạ)

Chung Thương Dực vừa lòng cầm hợp đồng, sau khi cẩn thận kiểm tra xem có sai sót gì không, hắn mới từ trong túi lấy ra phong thư Pauline lúc trước giao cho hắn, đưa cho Kiều Hạo Nhiên.

“Đệ đệ ngươi nhờ người bảo ta chuyển cho ngươi.”

Kiều Hạo Nhiên tiếp nhận thư, hai tay đều run lên, mở thư ra tỉ mỉ đọc hai lần.

“Hắn phải kết hôn ?” Kiều Hạo Nhiên không tin được hỏi Chung Thương Dực.

Chung Thương Dực hướng hắn hơi hơi gật đầu, xem như trả lời.

“Sao lại như vậy? ! Hắn bị ép buộc phải không? Cái kia, cái Tướng quân gì đó kia rốt cuộc là ai? Hạo Thiên hắn, hắn vì cái gì không tự mình trở về nói cho ta biết mà lại phải viết thư? Sao còn có con rồi nữa?” Một đống lớn nghi vấn theo miệng Kiều Hạo Nhiên chạy ra.

“Hạo Nhiên, theo ta thấy a, chuyện này ngươi căn bản là không cần lo lắng, người mà đệ đệ ngươi cưới là một nữ nhân phi thường yêu thương hắn, ngươi cứ chờ một thời gian, hắn tự nhiên sẽ trở về gặp ngươi.” Chung Thương Dực không trả lời vấn đề của Kiều Hạo Nhiên, hắn xảo diệu tránh nặng tìm nhẹ, đem sự việc cứ như vậy một câu đá đi.

Kiều Hạo Nhiên nghe xong lời của Chung Thương Dực nói thì trầm mặc thật lâu, sau đó hắn đột nhiên ngẩng đầu.

“Chung thiếu gia, khu đất này ta có thể tặng không cho ngươi, ngươi có thể giúp ta. . . . . . . . . . . .”

“Ta khuyên ngươi vẫn là không cần làm như vậy, hơn nữa Chung Thương Dực ta cũng sẽ không giúp ngươi!” Chung Thương Dực nhanh chóng ngắt lời Kiều Hạo Nhiên.

Hắn biết Kiều Hạo Nhiên muốn hắn hỗ trợ cứu Kiều Hạo Thiên ra, chuyện ngu ngốc như vậy hắn đương nhiên sẽ không đi làm, cho nên hắn không chút do dự liền quả quyết cự tuyệt Kiều Hạo Nhiên.

“Nói cho ngươi một việc nữa, nữ nhân kia ta đã gặp rồi, tri thư đạt lễ, rất được, cũng là một nữ nhân vô cùng ôn nhu hiền lành, hiện giờ bọn họ cũng đã có con rồi, ngươi đừng đi làm mấy cái chuyện dư thừa này.”

Nghe xong lời nói của Chung Thương Dực, Kiều Hạo Nhiên cũng hiểu được tầng hàm nghĩa sâu xa trong đó, hắn bất đắc dĩ cầm lấy lá thư, ủ rũ rời khỏi Cẩm Bằng.

Kiều Hạo Nhiên đi rồi, Chung Thương Dực vừa lòng nhìn bản hợp đồng trong tay, giao dịch như vậy làm cho tâm tình của hắn rất là vui vẻ.

===================

Bích Hồ Cư….

Trình Nặc sau khi ngủ dậy lại chạy tới phòng Diệp Tử, đúng lúc nhìn thấy Thích Hãn Chu đang thay thuốc cho Diệp Tử, Trình Nặc liền tiến đến muốn hỗ trợ lại bị Thích Hãn Chu thô bạo ngăn lại.

“Ta có tay, không cần người hỗ trợ!” Ngữ khí của Thích Hãn Chu rất không thân thiện, hiển nhiên tức giận ngày hôm qua của hắn vẫn còn chưa tiêu đâu.

Trình Nặc mới không cần chịu cái loại uất khí này, vừa định phát tác, nhưng nhìn đến Diệp Tử đang nằm trên giường, hắn cuối cùng vẫn là nhẫn xuống, đành phải đứng ở một bên mà nhìn.

Thích Hãn Chu một bên thay Diệp Tử băng bó vết thương, một bên dùng ánh mắt trộm liếc Trình Nặc mà nói.

“Ta không phải đã cảnh cáo ngươi, bảo ngươi tránh xa Chung Thương Dực ra một chút rồi sao? Không nghĩ tới, ngươi hiện tại cư nhiên ngay cả tỷ tỷ cũng đều mang đến !” Hắn tức giận nói với Trình Nặc.

Trình Nặc hít sâu một hơi, lựa chọn tiếp tục nhẫn xuống.

“Rất tốt, có phải hay không định diễn vở tỷ đệ lưỡng cộng nhất phu a!” (Hai chị em cùng chung một chồng >”<) Thích Hãn Chu càng nói càng không tốt.

Nếu không thể không chữa trị cho nữ nhân này thì dù thế nào cũng nhất định phải dùng miệng đòi lại công đạo, phát tiết bực tức trong lòng. Nội tâm Thích Hãn Chu chính là nghĩ như vậy.

Trình Nặc nắm chặt tay, nghiến chặt răng, chỉ trong chốc lát toàn thân đều thả lỏng.

“Bác sĩ Thích mới sáng sớm đã đến xem bệnh cho tỷ tỷ ta, nhất định là chưa ăn điểm tâm đi, để ta đi bảo phòng bếp chuẩn bị.” Trong ngữ khí của hắn lộ ra nịnh nọt.

Thích Hãn Chu nhìn theo bóng dáng của Trình Nặc xuống lầu, lớn tiếng hô một câu:

“Tiện!” Hắn cố ý để cho Trình Nặc nghe thấy.

Trình Nặc trong lòng cười lạnh – “Lão tử trước chịu đựng ngươi, chỉ cần Diệp Tử tỷ không có việc gì, món nợ với ngươi chưa vội tính!”

Cứ như vậy hai người bất hòa ở chung đến buổi chiều, những lời châm chọc nhạo báng của Thích Hãn Chu vẫn không ngừng lại.

Trình Nặc nhiều nhất cũng chỉ quay sang nở nụ cười, mặc kệ cho lời nói của Thích Hãn Chu có bao nhiêu quá phận, hắn cũng không cãi lại.

Cuối cùng, Tiểu Long vẫn luôn ở trong nhà để chiếu cố Trình Nặc thật sự là nhìn không được nữa, ngay khi Thích Hãn Chu lại chuẩn bị khi dễ Trình Nặc, hắn rốt cục mở miệng:

“Thích thiếu gia, ta nói ngài, từ sáng đến giờ ngài vẫn chưa yên tĩnh một phút nào, Trình thiếu gia tính tình hảo không so đo với ngài, vậy ngài tốt nhất là nên thu liễm một chút đi!”

Thích Hãn Chu hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Long một cái, trách hắn nhiều chuyện!

Tiểu Long không chút yếu thế quay sang trừng lại, chuyện này nếu để Dực ca biết thì Dực ca nhất định cũng sẽ không trách hắn, cho nên hắn không có gì phải sợ.

Kỳ thật, Trình Nặc vẫn không phản ứng lại khiến cho Thích Hãn Chu cũng thấy rất vô nghĩa, thật giống như cảm giác dồn hết sức vào một quyền để đánh ra lại cố tình đánh phải bông mềm.

Càng là như vậy lại càng làm cho Thích Hãn Chu cảm thấy bản thân giống như nữ nhân cả ngày lải nhải, đặc biệt nhàm chán.

“Hừ!” Thích Hãn Chu tức giận hừ lạnh một tiếng đi lên lầu, cũng đến lúc nên đi xem tình trạng của nữ nhân kia.

Trình Nặc vỗ vỗ bả vai Tiểu Long đứng bên cạnh.

“Cảm ơn ngươi!”

“Không có gì, Trình thiếu gia, là do Thích thiếu gia cũng quá quá phận.” Tiểu Long có chút ngượng ngùng cười cười.

Đúng lúc này, Thích Hãn Chu trên lầu đột nhiên từ trong phòng Diệp Tử chạy ra, hướng về phía Trình Nặc ở dưới hô to:

“Tên kia, tỷ tỷ ngươi tỉnh, mau lên đây, nàng đang gọi ngươi đấy!”

Trình Nặc nghe xong lời này liền bước nhanh lên lầu, chạy vội vào phòng của Diệp Tử.

“Diệp Tử tỷ!” Nhìn thấy Diệp Tử tỉnh lại, Trình Nặc đã không thể kiểm soát được cảm xúc.

“Tiểu Nặc!” Diệp Tử ôm chầm lấy Trình Nặc, khóc lóc không ngừng.

—————————————————— 

2 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 91-92

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s