Nếu có thể yêu – Chương 96-97


Chương 96: Lần thứ hai tình cảm mãnh liệt (Thượng)

(Hồi trước có một lần ‘tình cảm mãnh liệt’ thế này rồi nên bây giờ Đậu nhỏ tỷ tỷ mới để là lần thứ hai a~~ Chương 49, 50 đó)

——————————————

“Ngươi là đang giả ngu với ta sao?” Chung Thương Dực trầm thấp lên tiếng, phát ra mị lực cực phú của nam nhân.

“Biết không? Tiểu Nặc, mặc kệ ngươi tin hay không, ta đối với ngươi…….đã động chân tình!” Hắn cầm lấy tay Trình Nặc.

“Ta thừa nhận, lúc trước muốn ngươi chỉ là để thỏa mãn tâm tính tìm kiếm mới lạ của ta, thế nhưng sau đó, chỉ cần ta hiểu thêm một chút về ngươi, thì sẽ càng yêu ngươi thêm một chút…”

Hắn đưa tay Trình Nặc lên môi mình, khẽ hôn một cái.

“Cho tới bây giờ, ta đã không thể tự kiềm chế mà thật sâu yêu thương ngươi !” Nhu tình trong mắt hắn cơ hồ muốn hòa tan Trình Nặc.

Trình Nặc chớp đôi mắt to đen như mực kia, ngực bởi vì những lời thổ lộ trực tiếp này của Chung Thương Dực mà mãnh liệt phập phồng.

Người này là thật để ý hắn, thích hắn, yêu hắn a, bọn họ trong lúc đó thật sự không phải giao dịch!

Dần dần, Trình Nặc mân miệng nở nụ cười, trong mắt hiện ra mạt tính kế quen thuộc.

“Đừng tưởng rằng ngươi nói ngươi yêu lão tử là có thể không trả tiền tiêu ba vạn một tháng của ta!” Nói xong, hắn đắc ý giương cằm lên.

“Ngươi đã hứa với lão tử rồi thì không được quỵt nợ đâu đấy. . . . . . . .”

Còn chưa nói xong trên môi đã truyền đến hương vị thuốc lá quen thuộc, hòa với hương thảo mộc thơm ngát hỗn loạn…….Trình Nặc thật sự say rồi!

Đã không thể nhớ rõ đây là lần kích hôn thứ mấy, Trình Nặc kích động xoay người đem Chung Thương Dực đặt ở dưới thân, hung hăng hôn con người khiến cho hắn phải si mê không thôi này.

Chung Thương Dực một bên hôn, một bên đưa tay vào trong áo Trình Nặc, vuốt ve làm da mềm mại như tơ kia.

Đột nhiên, Trình Nặc giống như nhớ tới cái gì, mạnh nâng thân trên lên nói:

“Mấy lời này của ngươi không phải đều đã nói qua với N người rồi đi?” Vẻ mặt của hắn còn thật sự nghiêm trọng.

Chung Thương Dực nghe được Trình Nặc trong không khí lãng mạn này lại thình lình hỏi một câu như vậy, liền nhịn không được khúc khích nở nụ cười.

“Tiểu hỗn đản, ta có thể hiểu thành ngươi là đang ghen tị không?” Hắn trêu chọc Trình Nặc.

“Thiết!” Trình Nặc từ trên người Chung Thương Dực lăn xuống, ngồi sang bên cạnh.

“Lão tử mới không ăn giấm đâu! Sau này, ngươi nếu làm mùng một, lão tử phải đi làm mười lăm! Ai cũng không nợ ai!”

(Làm là làm với người khác nga~ Ngoại tình ấy)

Trình Nặc mới vừa nói xong đã bị Chung Thương Dực một phen túm lấy, đặt ở dưới thân.

“Tiểu hỗn đản, ngươi dám!” Chung Thương Dực khi nói mang theo nhiệt khí phả lên mặt Trình Nặc, hắn hơi nheo mắt lại, hiển nhiên là bị câu nói vừa rồi của Trình Nặc chọc tức.

Trình Nặc trừng mắt nhìn Chung Thương Dực, chữ chữ rõ ràng phi thường nghiêm túc nói:

“Ta muốn ngươi chỉ có thể yêu một mình ta!” Hắn đem Chung Thương Dực kéo lại gần.

Chung Thương Dực nghe xong lời này của Trình Nặc, dần dần lộ ra một nụ cười mê người.

“Nhìn không ra, ngươi còn thực bá đạo đâu!” Hắn nhẹ nhàng dùng chóp mũi điểm một chút lên chóp mũi của Trình Nặc.

“Đương nhiên! Giống như ngươi, đồ của ta cũng không thể cho người khác chạm vào!”

Trình Nặc thẳng thắn thừa nhận, vừa dứt lời, hắn liền khẩn cấp hôn lên đôi môi gần trong gang tấc kia, tiếp tục độc hữu hưởng thụ phần say mê này.

Hai người ở bên hồ nhiệt tình ôm hôn, cuối cùng đều có chút kiềm chế không được, Chung Thương Dực bắt đầu giải khai nút áo Trình Nặc.

Trình Nặc một bên hôn, một bên bắt lấy tay của Chung Thương Dực.

“Đừng, thương thế của ngươi……..” Hắn mơ hồ nói ra.

Chung Thương Dực giãy khỏi tay Trình Nặc, lại vội vàng tháo thắt lưng Trình Nặc xuống.

“Không có vấn đề gì!” Nói xong, hắn hôn lên cổ Trình Nặc, từ cổ một đường hôn tới vành tai mẫn cảm của Trình Nặc.

“Ân…..” Trình Nặc bị Chung Thương Dực hôn thoải mái cực kỳ, không tự chủ được rên rỉ ra tiếng.

Nhưng cuối cùng một tia lý trí vẫn còn sót lại làm cho hắn giữ lại cánh tay của Chung Thương Dực.

“Đừng, đừng ở chỗ này…” Chung Thương Dực nồng nhiệt hôn khiến cho hắn có chút chống đỡ không được.

“Ngươi không biết là làm ở đây đặc biệt hữu tình sao?” Chung Thương Dực nói xong lại giãy khỏi tay Trình Nặc, dùng sức một phen kéo quần Trình Nặc xuống.

Hạ thân đột nhiên lạnh lẽo khiến cho Trình Nặc mạnh mở to hai mắt, liền thấy Chung Thương Dực đang quỳ giữa hai chân của mình, lúc này trong mắt đã nhuốm màu tình dục mà nhìn hắn.

Trình Nặc học theo bộ dáng của Chung Thương Dực, nheo mắt lại, xấu xa gợi lên khóe miệng.

“Ngươi đừng nghĩ rằng lão tử không dám!” Nói xong hắn đứng dậy muốn đi thoát quần áo của Chung Thương Dực.

“Sao ta lại gặp phải cái tiểu yêu tinh như ngươi? !”

Chung Thương Dực nhìn người trước mắt tay chân luống cuống cởi ra quần áo của mình, liền cảm thấy Trình Nặc hiện tại so với bản thân còn muốn nóng vội hơn.

Không bao lâu sau, hai người đều xích lõa.

“Được rồi, bắt đầu đi!” Trình Nặc quỳ gối trước mặt Chung Thương Dực, hai mắt mị mị thẳng tỏa ánh sáng.

Chung Thương Dực nhìn thấy Trình Nặc cấp bách như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười.

Xem ra cần phải hảo hảo dạy cho tiểu hỗn đản ngây ngô này biết, làm thế nào để tạo ra một bầu không khí lãng mạn, làm thế nào để tán tỉnh ái nhân của mình đâu.

“Gấp cái gì? ! Đêm còn dài, chúng ta có rất nhiều thời gian!”

Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng đẩy ngã Trình Nặc, đặt ở dưới thân mình, một tấc lại một tấc tinh tế hôn lên da thịt mềm nhẵn của Trình Nặc.

Trình Nặc làm sao chịu được Chung Thương Dực khiêu khích như thế, hắn hiện tại đã muốn toàn thân xụi lơ, tùy ý mặc người bài bố.

Ở phương diện tính yêu này, hắn thật đúng là cần hảo hảo tu luyện một phen, bằng không hắn vĩnh viễn cũng không thể vượt qua được Chung Thương Dực kỹ thuật cao siêu.

“Ân. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Ngay khi Chung Thương Dực hàm trụ phân thân đã sớm đứng thẳng của Trình Nặc, Trình Nặc rốt cục nhịn không được rên rỉ thành tiếng.

Ở bên hồ trống trải, tiếng rên rỉ khúm núm này có vẻ phá lệ to hơn.

Trình Nặc sau khi ý thức được điểm này liền cắn môi, cực lực nghĩ muốn nhịn xuống, không cho phép chính mình phát ra tiếng kêu nữa.

————————————————

Chương 97: Lần thứ hai tình cảm mãnh liệt (Hạ)

Chung Thương Dực thấy Trình Nặc đang cực lực khắc chế chính mình phát ra âm thanh liền xấu xa dùng miệng hút lấy phân thân một chút.

“A—-” Trình Nặc lớn tiếng kêu lên, lập tức tước vũ khí đầu hàng, một cỗ chất lỏng nùng trù trực tiếp phun vào trong miệng Chung Thương Dực.

Chung Thương Dực đem chất lỏng nhả xuống tay, thuận thế đưa tới mặt sau của Trình Nặc, một bên dùng ngón tay mở rộng hậu đình Trình Nặc, một bên trêu trọc.

“Nhanh như vậy? !”

Trình Nặc nhất thời thần tình quẫn bách đỏ bừng.

“Là ngươi hại ta!”

Chung Thương Dực khẽ cười thành tiếng, hắn rút ngón tay, tách hai chân Trình Nặc ra, mạnh động thân một cái.

Nương theo tinh hoa bôi trơn của Trình Nặc, nhanh chóng tiến vào dũng đạo mất hồn kia.

“A—–” Trình Nặc hai tay chống lên người Chung Thương Dực.

“Hỗn đản! Đau! Ngươi chậm một chút——“- Hắn hung hăng trừng cái tên đang làm hắn đau kia một cái.

“Trong chốc lát ngươi sẽ không đau nữa đâu!” Chung Thương Dực tà ác cười, hắn dịu dàng hôn Trình Nặc, bắt đầu thong thả luật động.

Không lâu sau, dũng đạo của Trình Nặc liền thích ứng với Chung Thương Dực, khoái cảm cực đại từng trận từng trận đánh úp lại, hắn liền nhắm hai mắt vào, tận tình hưởng thụ thời khắc mất hồn này.

Chung Thương Dực kinh nghiệm lão luyện lúc này bắt đầu luật động nhanh hơn, cũng tăng dần cường độ, thật sâu thăm dò nội bích chặt chẽ mềm mại kia.

Dũng đạo như tơ kia mạnh mẽ trói chặt đã muốn làm hắn mất hồn, hắn cứ thế truy đuổi khoái cảm tối nguyên thủy, từng chút từng chút tiến tới cao trào.

“. . . . . . Dực. . . . . . . . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . Nữa. . . . . . Mau điểm nữa. . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc đi theo cảm giác chính mình, cực hạn hưởng thụ làm cho hắn không thể kiềm chế được, hắn không ngừng thúc giục Chung Thương Dực nhanh nhanh đưa hắn lên đỉnh cao của khoái cảm.

Chung Thương Dực được Trình Nặc cổ vũ càng thêm điên cuồng mất tốc độ mà luật động, mỗi một lần đều va chạm đến chỗ sâu nhất.

Trình Nặc thoải mái cong người lên, đầu ngưỡng về phía sau hết cỡ, hai tay gắt gao nắm lấy bả vai của Chung Thương Dực.

“. . . . . . Dực. . . . . . . . . . . . Ân. . . . . . Không. . . . . . Không được. . . . . . . . . . . . Phải. . . Đến đây. . . . . . . . . . . . Ta. . . Phải. . . Đến. . . . . . . . .”

Nghe được Trình Nặc nói như vậy, Chung Thương Dực càng thêm ra sức trừu động.

“Bảo bối. . . . . . Chờ ta. . . . . . Chúng ta cùng nhau. . . . . . . . . . . .” Thanh âm trầm thấp mê hoặc Trình Nặc.

“. . . . . . Không được. . . . . . . . . . . . Đến. . . . . . A———-” Theo một tiếng thét lớn, Trình Nặc rốt cục đạt tới cao trào, phun ra tinh hoa, bắn thẳng lên người hai người.

Cùng lúc đó, Chung Thương Dực cũng đang mãnh lực lên xuống một lần cuối cùng.

“Ân—–” – Hắn gầm nhẹ một tiếng, đem tinh hoa đều bắn vào bên trong dũng đạo.

Đợi dư vị qua đi, Chung Thương Dực từ trong dũng đạo rút phân thân ra, nghiêng người nằm xuống bên cạnh Trình Nặc.

Hai người nằm trên bãi cỏ, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, bình ổn lại hô hấp bởi vì vừa rồi kịch liệt vận động mà bị hỗn độn.

Một lát sau, thanh âm hơi khàn khàn của Trình Nặc vang lên.

“Dực, ta nghĩ ta…….ta cũng yêu ngươi !”

Chung Thương Dực sau khi nghe được, tâm mạnh rung động một chút, hắn quay người sang, lấy tay chống đầu, nằm nghiêng người nhìn Trình Nặc.

“Xem ra ta thật sự rất may mắn!” Tay kia của hắn vươn ra, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán Trình Nặc.

Trình Nặc nhìn sao trời, thanh âm khi nói chuyện có chút linh hoạt kỳ ảo.

“Dực, hảo hảo yêu thương ta, bởi vì…….tâm của ta từ giờ phút này trở đi, sẽ chỉ biết đến một mình ngươi.”

Chung Thương Dực cúi đầu hôn lên môi Trình Nặc, ôn nhu, triền miên, lưu luyến………mang theo sủng nịch, mang theo hạnh phúc, mang theo vui sướng, mang theo tất cả tình yêu của hắn đối với Trình Nặc.

Hắn thật muốn liền cứ như vậy mà hôn mãi, hai người vĩnh viễn cũng không tách rời.

Nụ hôn dài qua đi, Chung Thương Dực thâm tình nhìn Trình Nặc.

“Nặc, cám ơn ngươi đã cho ta một cơ hội để hảo hảo yêu ngươi, từ giờ phút này trở đi, tâm của ta, cũng chỉ thuộc về một mình Trình Nặc ngươi!”

Trình Nặc nhìn vào đôi lam mâu còn chưa lui tình dục đang phiếm đỏ kia, trong lòng tràn đầy ái niệm vô hạn đối với người này.

Ngay khi hắn đem tầm mắt chậm rãi hạ xuống, nghĩ muốn cẩn thận nhìn thật kỹ toàn bộ con người này, thật sâu khắc lại hình ảnh của hắn trong tâm trí mình, Trình Nặc đột nhiên thấy đầu vai đang băng bó của Chung Thương Dực hiện lên một mảng máu lớn.

“Dực!” Hắn sợ hãi kêu ra tiếng, nhanh chóng ngồi dậy, sắc mặt cũng nháy mắt trở nên trắng bệch.

“Miệng vết thương của ngươi…….”- Hắn nhẹ nhàng chạm vào vết máu kia một chút, vẫn chưa khô, chắc chắn là bởi vì vừa rồi kịch liệt vận động mới khiến cho miệng vết thương bị xé rách.

“Nhanh mặc quần áo vào, sau đó còn đi tìm Thích Hãn Chu!” Hắn bắt đầu bối rối ở xung quanh tìm kiếm quần áo của Chung Thương Dực.

Chung Thương Dực nhìn thấy Trình Nặc thần tình khẩn trương, đáy lòng tựa như có dòng nước ấm chảy qua, hắn giữ lại hai tay của Trình Nặc.

“Đừng lo lắng, không có việc gì!”

“Còn nói không có việc gì? !” Trình Nặc rống lên.

“Lão tử lúc đó đã nói không được, giờ thì tốt rồi, đại phiền toái!”

Nói xong hắn bắt đầu giúp Chung Thương Dực mặc quần áo vào, sau đó cũng lưu loát tự mặc quần áo, kéo Chung Thương Dực chạy về hướng biệt thự.

Vào nhà, Trình Nặc lại lôi Chung Thương Dực lên phòng ngủ trên tầng ba, giúp hắn ngồi xuống bên giường, mang giày của Chung Thương Dực cởi ra, sau đó ấn hắn nằm xuống giường.

“Ở yên đấy, ta đi kêu Thích Hãn Chu.” Nói xong liền đi ra ngoài.

Chung Thương Dực căn bản là không đem chút tiểu thương này để vào mắt, bất quá nhìn thấy Trình Nặc vì mình mà khẩn trương như vậy, hắn nhưng thật ra phi thường vui vẻ.

Trên mặt hắn một mực mang theo ý cười, tùy cho Trình Nặc bài bố chính mình, trong lòng miễn bàn thật đẹp.

Trình Nặc chính là rất lo lắng, hắn chạy vội xuống lầu, trực tiếp đi đến trước cửa phòng Thích Hãn Chu, liều mạng gõ cửa không ngừng.

——————————————————

8 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 96-97

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s