Nếu có thể yêu – Chương 98-99


Chương 98: Thăm dò

Một lúc sau cửa mở, Tiểu Long đánh cái ngáp đứng đó, thấy rõ là Trình Nặc đang gọi cửa liền lập tức thu lại cái ngáp dang dở.

“Trình thiếu gia? !” Tiểu Long vẻ mặt khẩn trương.

“Xảy ra chuyện gì ?” Gõ cửa vội vã như vậy khiến cho hắn lập tức trở nên cảnh giác.

“Sao lại là ngươi? Thích Hãn Chu không phải ở đây sao?”

Trình Nặc thấy người mở cửa ra cư nhiên là Tiểu Long, liền trái phải nhìn nhìn một hồi xem có phải mình đã gõ nhầm cửa rồi hay không, sau khi xác định không sai, hắn trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

“Thích thiếu gia lúc tối nói muốn đổi phòng với ta, để tiện cho việc chiếu cố Diệp tiểu thư.” Tiểu Long gãi đầu chi tiết trả lời.

“Ách?” Trình Nặc tâm quay một vòng, đột nhiên nhớ tới biểu hiện buổi chiều của Thích Hãn Chu, lập tức liền hiểu được.

“Chết tiệt, tử Thích Hãn Chu này, cư nhiên dám có chủ ý với Diệp Tử ! Ông nội nhà ngươi !” Hắn ở trong lòng thầm mắng.

Bất quá bây giờ không phải là thời điểm để tìm cái tên tử sắc phôi kia tính toán sổ sách, nhanh chóng trị thương cho Chung Thương Dực tối quan trọng hơn.

(Sắc phôi: một cách gọi giống kiểu hỗn đản a~)

“Không có việc gì, ngươi đi ngủ đi.” Trình Nặc nói xong liền đi về hướng phòng nguyên bản là của Tiểu Long, cái phòng kia chính là nằm cạnh phòng của Diệp Tử.

Tiểu Long nhìn theo Trình Nặc rời đi, trông bộ dáng cũng không giống như là đã xảy ra chuyện lớn gì liền yên tâm đóng cửa, trở về tiếp tục ngủ.  

“Thích Hãn Chu! Thích Hãn Chu! Tỉnh tỉnh! Thích Hãn Chu!” Trình Nặc một bên nhẹ nhàng gõ cửa, một bên nhỏ giọng hô, hắn sợ đánh thức Diệp Tử ở bên cạnh.

Một lát sau, Thích Hãn Chu mặc áo ngủ, vẫn còn buồn ngủ đi ra mở cửa.

“Ai a?” Hắn vừa hỏi vừa đeo kính vào, khi thấy rõ trước cửa là Trình Nặc liền trở nên không kiên nhẫn.

“Đã trễ thế này, chuyện gì a?”

Trình Nặc mới mặc kệ tên kia, túm lấy Thích Hãn Chu kéo lên lầu.

“Ai——ta nói, ngươi sao cũng có cái tật xấu giống như họ Chung. . . . . . . . . . . .” Nói còn chưa xong, Trình Nặc đã bịt kín miệng hắn lại.

“Ngươi muốn đánh thức tỷ của ta dậy sao?” Hắn cắn răng, dán vào lỗ tai Thích Hãn Chu mà nói.

Thích Hãn Chu vừa nghe sự tình ảnh hưởng đến Diệp Tử, lập tức liền ngậm miệng, cái gì cũng không hỏi, trực tiếp thành thành thật thật đi theo Trình Nặc lên lầu.

Vào cửa, thấy Chung Thương Dực đang nằm ở trên giường, lại nhìn đến vết thương trên vai hắn, Thích Hãn Chu lập tức liền hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

“Hắc! Này thật đúng là chỉ cần phong lưu không cần sống a!” Nói xong hắn ánh mắt khinh bỉ tà liếc Trình Nặc một cái.

Trình Nặc bị hắn ám chỉ rõ ràng như vậy, mặt lập tức liền đỏ.

“Được rồi, ngươi đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa!” Chung Thương Dực nhìn ra Trình Nặc ngượng ngùng quẫn bách, lập tức giải vây.

“Chẳng lẽ ta nói sai rồi sao? Hai người các ngươi có đảm làm, không có can đảm thừa nhận?” Thích Hãn Chu không thuận theo không buông tha.

Hắn thật vất vả mới tìm được một cái khuyết điểm của Chung Thương Dực, đương nhiên sẽ không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

“Ta nói ngươi. . . . . .”

Ngay khi Chung Thương Dực đang chuẩn bị mắng Thích Hãn Chu, Trình Nặc đột nhiên liền ngắt lời Chung Thương Dực.

“Ngươi con mẹ nó đúng là không phải bác sĩ, bệnh nhân đã muốn như vậy rồi, ngươi còn có thời gian đi quản chuyện không đâu.” Trình Nặc nhãn châu xoay động, vừa lúc có cơ hội để thử tử sắc phôi này.

“Ta thấy ngươi chính là cái đồ lang băm đi? !” Hắn vuốt cằm.

“Xem ra ta nên nghiêm túc suy nghĩ một chút, có phải hay không nên đổi bác sĩ điều trị cho tỷ của ta nga.” Hắn còn làm bộ như thật sự lo lắng.

Thích Hãn Chu vừa nghe lời này, lập tức liền thay đổi sắc mặt.

“Đừng đừng đừng, ta hiện tại lập tức đi lấy thuốc thay cho Chung đại thiếu gia ngay.” Nói xong, hắn một mạch chạy về phòng mình để lấy dụng cụ.

“Con mẹ nó, tử sắc phôi!” Tên kia quả nhiên là đánh chủ ý với Diệp Tử tỷ, Trình Nặc nhìn bóng dáng Thích Hãn Chu cắn răng nhỏ giọng mắng ra.

Chung Thương Dực thấy biểu tình của Trình Nặc có chút quái dị liền hỏi.

“Làm sao vậy?”

Hắn có điểm buồn bực khó hiểu, Trình Nặc này vừa rồi cũng chưa nói cái gì, làm thế nào mà Thích Hãn Chu lại đột nhiên biến thành tiểu cừu nhu thuận đâu?

“Không có gì.” Trình Nặc đi qua, ngồi xuống bên giường Chung Thương Dực.

Lúc này trong đầu hắn nghĩ đến chính là, nhất định phải tìm ra biện pháp hảo hảo giáo huấn cái tên tử sắc phôi kia một chút, làm cho hắn không dám….có tà niệm với Diệp Tử nữa mới được.

Thích Hãn Chu rất nhanh liền mang dụng cụ tới, Trình Nặc đứng dậy nhường chỗ, Thích Hãn Chu bắt đầu thuần thục tháo ra lớp băng vải ở đầu vai của Chung Thương Dực.

Miệng vết thương đã được khâu lại kia có chút xé rách, hắn tinh tế giúp Chung Thương Dực cầm máu, thay thuốc tốt sau đó băng bó lại lần nữa.

Chờ cho đến khi tất cả mọi thứ được làm đến hoàn hảo và không sai sót gì xong, trên trán Thích Hãn Chu đã che kín một tầng mồ hôi.

Chung Thương Dực nheo mắt nhìn Thích Hãn Chu, từ lúc hai người bọn họ quen biết tới nay, người này cũng chưa bao giờ giống như hôm nay làm việc cẩn thận nghiêm túc như vậy, thật sự là kỳ quái !

“Cái kia, đều đã băng bó tốt rồi, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì nữa, các ngươi yên tâm!” Thích Hãn Chu đẩy kính mắt, vỗ ngực cam đoan với Chung Thương Dực cùng Trình Nặc.

“Được rồi, cứ thế đã, chúng ta cũng muốn nghỉ ngơi, ngươi trở về đi.” Dựa theo lệ thường, không có một câu “Cám ơn”, Chung Thương Dực đã hạ lệnh đuổi khách.

“Hảo, ta đây trở về.” Thích Hãn Chu không còn nói mấy lời vô nghĩa, tay chân lanh lẹ thu dọn xong dụng cụ liền đi, lúc gần đi còn không quên thay bọn họ đóng cửa lại.

Chung Thương Dực nhìn những hành động và lời nói khác thường của Thích Hãn Chu, liền cảm thấy được trong này nhất định có ẩn tình gì đó.

“Ta nói Thích Hãn Chu này như thế nào lại trở nên nghe lời như vậy ?” Hắn ra vẻ vô tình mà hỏi Trình Nặc.

“Cái tên tử sắc lang kia, con mẹ nó hắn dám đánh chủ ý với Diệp Tử, hắn đương nhiên sẽ trở nên nghe lời, ông nội nhà ngươi, ta không tìm một cơ hội hảo hảo giáo huấn. . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc nhịn không được phát tiết trút giận, bất quá khi nói được một nửa liền ý thức được chính mình đang nói những lời không nên nói.

Hắn từng nghe Tiểu Long nhắc qua, Chung Thương Dực này và Thích Hãn Chu chính là bạn bè cùng ngoạn từ nhỏ đến lớn a, nghĩ đến đây, hắn lập tức ngậm miệng.

———————————————-

Chương 99: Phòng tắm xuân sắc

(Các vị bằng hữu của ta, đừng để cái tên chương nó đánh lừa a~~ Hắc hắc~~ Bất quá chương này thực ngọt nga *cười*)

Chung Thương Dực cúi đầu thùy mắt, ý đồ che dấu ý cười, nhưng bả vai không ngừng rung động lại tiết lộ hắn đang cố nhịn.

“Tốt lắm tốt lắm, muốn cười liền cười đi, đừng nghẹn mà phá hủy chính mình!” Trình Nặc ủ rũ đặt mông ngồi xuống bên giường.

Đối với Chung Thương Dực, Trình Nặc hắn hiện tại thật sự là một chút cũng không cảnh giác, vô luận nói cái gì cũng sẽ không lịch sự tự nhiên thốt ra.

Trước kia hoàn hảo, ít nhất còn có thể che giấu nội tâm; nhưng hiện tại, từ sau khi thổ lộ với nhau, hắn liền mất luôn cái phần đề phòng kia đi.

Chung Thương Dực ngồi lại gần, hắn biết Trình Nặc trong lòng là đang tức giận chính mình nhanh mồm nhanh miệng, hắn vuốt vuốt tóc Trình Nặc an ủi:

“Ngươi muốn làm cái gì thì cứ làm đi, nhưng là ta cảm thấy được, ngươi tốt nhất vẫn nên nhìn xem ý tứ của Diệp Tử một chút, sau đó lại hành động cũng không muộn.”

Trình Nặc cẩn thận suy ngẫm, hắn bình tâm lại, quyết định vẫn là trước quan sát rồi nói sau.

Hắn thuận thế nhìn nhìn nơi vừa mới được băng bó chắc chắn của Chung Thương Dực, sau khi xác nhận quả thật không có gì, rốt cục thở ra một hơi.

“Ngươi có muốn tắm rửa một cái rồi mới ngủ hay không ?” Hắn thận trọng hỏi.

“Cũng tốt.” Chung Thương Dực gật gật đầu, vừa rồi dã chiến trở về liền vội vã xử lý miệng vết thương, hiện tại cả người cũng không thoải mái.

Trình Nặc đỡ Chung Thương Dực xuống giường, đi vào phòng tắm.

Giúp Chung Thương Dực cởi quần áo, lại giúp hắn ngồi vào bồn, sau đó chính mình cũng nhanh chóng cởi quần áo ngồi xuống.

Trình Nặc từng chút từng chút thật cẩn thận đổ nước lên người Chung Thương Dực, rất sợ dính vào miệng vết thương của hắn, chậm rãi giúp hắn chà lau thân thể.

Chung Thương Dực nhắm hai mắt lại, rất là hạnh phúc hưởng thụ loại phục vụ tối ngọt ngào, tối toàn diện mà chu đáo trên thế giới này.

Có thể là bởi vì lúc trước mất quá nhiều máu, mà mấy ngày gần đây cũng chưa có thời gian nghỉ ngơi cho tốt, hoặc là vì Trình Nặc hầu hạ đích xác vô cùng thoải mái, bất tri bất giác, Chung Thương Dực dần dần dựa vào người Trình Nặc đang ngồi ở sau lưng mà ngủ thiếp đi.

Trình Nặc ôm lấy Chung Thương Dực, cúi đầu nhìn người đang ngủ say trước ngực.

Trong chốc lát, hắn liền nhịn không được lặng lẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng tinh tế phác thảo những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt của Chung Thương Dực.

Từ lông mày đầy cá tính, đến chiếc mũi cao thẳng, lại đến đôi môi gợi cảm dày vừa phải kia. . . . . . .

Nhìn kỹ xem, lông mi người này cũng rất dài, dưới ánh đèn nhu hòa chiếu rọi trong phòng tắm, phần dưới mí mắt hắn phản chiếu một cái bóng hình quạt mờ mờ.

Chung Thương Dực lúc ngủ say dị thường im lặng, hoàn toàn không còn bộ dáng xấu xa tà ác của ban ngày, lại càng không có cỗ lệ khí tàn nhẫn khi đứng trước mặt người ngoài, hắn hiện tại đáng yêu cực kỳ!

Trình Nặc kìm lòng không đậu nhắm mắt lại, hôn lên khóe miệng của Chung Thương Dực . . . . . . . . . . . . . . . . .

Ngay tại thời điểm hắn tinh tế nhấm nháp mỹ vị xong, khi mở to mắt, lại vừa lúc nhìn thấy cặp lam mâu kia.

“A!” Trình Nặc hoảng sợ, hắn trăm triệu lần không nghĩ tới Chung Thương Dực sẽ tỉnh lại.

“Ngươi trộm hôn ta!” Chung Thương Dực lại lộ ra nụ cười tà mị, ngón tay khẽ vuốt nơi vừa rồi bị Trình Nặc hôn, ánh mắt cực đủ khiêu khích nhìn chằm chằm vào Trình Nặc.

“Ngươi——giả vờ——ngủ!” Trình Nặc từ trong kẽ răng phun ra thanh âm chỉ trích Chung Thương Dực, mặt hắn lúc này đã hồng như trái táo chín.

“NO….. ” Chung Thương Dực ở trước mắt Trình Nặc giơ ngón trỏ lên.

“Là ngươi——-hôn tỉnh ta!” Thanh âm giàu từ tính nói ra cực kỳ êm tai.

Trình Nặc bị một câu này của hắn mê hoặc đến tâm hoa nộ phóng.

“Nếu tỉnh, kia lão tử liền thừa dịp hiện tại quang minh chính đại cường ngươi!” Nói xong hắn định nâng đầu của Chung Thương Dực lên, hung hăng hôn xuống.

Chung Thương Dực xảo diệu né tránh ma trảo của Trình Nặc, đồng thời tay phải dùng sức tát nước vào mặt hắn, trong nháy mắt trên mặt Trình Nặc xuất hiện rất nhiều bọt nước.

Sau đó hắn linh hoạt xoay người nhảy ra khỏi bồn tắm.

“Tiểu hỗn đản! Nghĩ muốn đấu với ta? Ngươi còn quá non!” Hắn một bên thong dong dùng khăn tắm quấn lại nửa thân dưới, một bên trêu tức nhìn Trình Nặc đang chật vật trong bồn.

Trình Nặc hai tay dùng sức lau mặt một phen, gạt đi bọt nước.

“Con mẹ nó, lão tử sớm muộn cũng cường ngươi! ! !” Hắn không phục hướng về phía Chung Thương Dực kêu gào.

“Ta chờ !” Chung Thương Dực sau khi bỏ lại một câu nói khiêu khích liền tiêu sái ra khỏi phòng tắm.

Trình Nặc phẫn hận đấm xuống nước một chút, trên mặt nước lại nổi lên từng tầng bọt nước lớn hơn.

“Ngươi cứ chờ đi, lão tử nhất định có thể làm được!” Trong lòng âm thầm phát thệ.

Kỳ thật, ngay cả chính hắn cũng không biết cái gì gọi là kính nhân. Dù đã giận dỗi phát thệ nhưng sau khi tắm xong, Trình Nặc vẫn là ngoan ngoãn đi lên giường lớn của Chung Thương Dực, nằm trong lồng ngực ấm áp của người kia, cảm nhận cỗ hương vị mà hắn quen thuộc, không bao lâu sau liền ngọt ngào ngủ thiếp đi.

Trong khoảng thời gian gần đây, chỉ cần là nằm ở trong lòng của người này, hắn luôn có thể rất nhanh liền bình yên chìm vào giấc ngủ.

===================

Sáng sớm hôm sau, Trình Nặc rời khỏi giường, nhìn đến ánh nắng tươi sáng bên ngoài, tâm tình thật tốt, hắn đẩy cửa phòng phơi nắng ra đi vào.

Một bên vặn lại thắt lưng hưởng thụ ánh nắng buổi sáng, một bên tới gần cửa sổ, chuẩn bị mở ra để hấp thụ một chút không khí trong lành….

“Ách?” Khi Trình Nặc thấy được tình cảnh trong hoa viên, hắn nhất thời đình chỉ động tác vặn thắt lưng, mở to hai mắt, rướn cổ nghĩ muốn cẩn thận nhìn lại cho rõ ràng.

Chung Thương Dực lúc này đã đi tới, từ phía sau ôm lấy Trình Nặc.

“Đang nhìn cái gì đâu?” Hắn một bên hỏi còn một bên hôn lên vành tai Trình Nặc.

“Con mẹ nó, tử sắc phôi, thật đúng là chịu khó a!” Trình Nặc giãy khỏi Chung Thương Dực cắn vành tai, căm giận cắn răng mắng.

Chung Thương Dực theo ánh mắt như muốn giết người kia của Trình Nặc nhìn xuống dưới, vừa thấy không khỏi nở nụ cười.

Nguyên lai Thích Hãn Chu này cũng không biết ở đâu mang đến một chiếc xe lăn, mà hiện tại hắn chính là đang đẩy xe giúp Diệp Tử tản bộ quanh hoa viên đâu.

Hai người vừa nói vừa cười, nắng sớm nhẹ nhàng chiếu lên trên người bọn họ, hình ảnh kia miễn bàn có bao nhiêu ấm áp , giống như là……..giống như là một đôi tình nhân phi thường ân ái a!

———————————————-

 

2 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 98-99

  1. Thích 2 chương này quá ~~~ Đáng yêu và ngọt ngào vô đối ^^
    Nghe nói có ngược T^T ~ Còn tận hơn 100 chương nữa , ko biết ngược từ khúc nào ? >.<
    Cố edit nhanh nhanh nha bạn xD ~ Fighting <3

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s