Nếu có thể yêu – Chương 106-107


Chương 106: Sắc xuân tràn ngập thư phòng (Thượng)

Trình Nặc không để ý tới Chung Thương Dực, tiếp tục xem sách, kỳ thật tâm tư của hắn căn bản là không ở trên sách.

“Sách của ngươi cầm ngược!”

Chung Thương Dực trêu tức nhắc nhở Trình Nặc.

“Ách?”

Trình Nặc sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn kỹ một cái——không có ngược a.

Lúc này hắn mới phát hiện chính mình đã mắc mưu tên hỗn đản nào đó.

Hắn tức giận đem sách ném trên bàn làm việc, đứng lên.

“Ngươi gạt ta!”

Hắn ngẩng cao đầu, trừng mắt nhìn Chung Thương Dực, xuất ra một cỗ khí thế muốn đánh người.

“Ta chỉ là muốn làm cho ngươi bớt tức giận mà thôi!”

Chung Thương Dực vươn tay phải chạm vào hai má Trình Nặc, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trình Nặc nghiêng đầu né đi.

“Biết rõ ta sẽ tức giận, còn làm?” Hắn tiếp tục chất vấn Chung Thương Dực.

“Ta làm cái gì ?” Chung Thương Dực cố ý trêu Trình Nặc.

“Đừng tưởng rằng lão tử không biết, tối hôm qua ngươi tới chỗ Vân Diệc Viêm kia!”

Trình Nặc thật sự là nhịn không được, hắn cũng không nghĩ muốn nhịn nữa.

Ý cười bên khóe miệng Chung Thương Dực càng sâu.

“Ghen tị?” Hắn tiếp tục đùa với Trình Nặc.

Trình Nặc nhìn chằm chằm vào mắt Chung Thương Dực, trầm mặc vài giây, sau đó, hắn xả ra cái chiêu thức cười lưu manh quen thuộc của hắn.

“Thiết! Lão tử đã nói qua, ngươi nếu dám làm mùng một, lão tử cũng có gan đi làm mười lăm!” Hắn khiêu khích nhìn Chung Thương Dực.

Lại là những lời này, chính vì câu nói này, tối hôm qua Chung Thương Dực mới thoát khỏi quyến rũ của Vân Diệc Viêm.

Chung Thương Dực thu lại nụ cười, nghiêm túc nói.

“Tin tưởng ta không?” Ánh mắt dừng ở Trình Nặc vô cùng chăm chú.

Trình Nặc ngây ra một lúc, Chung Thương Dực đột nhiên thay đổi biểu tình làm cho hắn có chút không biết làm sao.

Khó thấy được vẻ mặt Chung Thương Dực thật sự nghiêm túc như thế, cơn tức của Trình Nặc lập tức liền tiêu mất một nửa.

“Ngươi nói ta sẽ tin!” Hắn cũng thu hồi nụ cười lưu manh, nghiêm túc trả lời.

Chung Thương Dực nhẹ nhàng đặt hai tay lên sau lưng Trình Nặc, chậm rãi đem hắn kéo vào lòng mình.

Trình Nặc không giãy dụa, để cho Chung Thương Dực tùy ý ôm.

“Ta đã đi Mai viên, nhưng ta cái gì cũng không làm, tối hôm qua, ta ngủ ở Thương Lan uyển.”

Chung Thương Dực thanh âm bình thản tự thuật sự thật.

Cơ hồ có hai phút trầm mặc, Trình Nặc nhìn chằm chằm vào mắt của Chung Thương Dực.

Dần dần, hắn rốt cục nở nụ cười.

“Nếu như vậy, mười lăm kia lão tử liền tạm thời lưu lại!”

Nói xong Trình Nặc đem hai tay vòng qua cổ Chung Thương Dực, thuận thế hôn lên môi hắn.

“Tín nhiệm” thứ này chính là rất kỳ quái.

Có người rất dễ dàng đã có thể có được, mà có người, dùng cả đời cũng không cách nào có được.

Có lẽ nếu nói trong tính cách của Trình Nặc có “Ưu điểm” gì đó, thì chính là hắn đối với những việc mà bản thân đã nhận định, sẽ dùng toàn bộ tín nhiệm.  

Hắn nhận định Chung Thương Dực, như vậy, lời mà Chung Thương Dực nói——–hắn tin!

Hai người càng hôn càng kịch liệt.

Dục hỏa mà tối hôm qua Chung Thương Dực chưa thể phát tiết lập tức bị Trình Nặc khởi lên.

Hai tay của hắn bắt đầu không thành thật đi cởi quần áo của Trình Nặc.

Trình Nặc cũng không cự tuyệt, tùy ý để cho dục hỏa trong thân thể bị Chung Thương Dực từng chút từng chút một châm lên.

Chung Thương Dực ôm lấy Trình Nặc, để cho hắn ngồi lên bàn làm việc.

Tay phải xoa nắn phân thân đã sớm đứng thẳng, kỹ xảo thành thạo cao thấp bộ lộng.

“. . . . . . Ân. . . . . . . . . . . .” Trình Nặc thoải mái rên rỉ một tiếng.

Hắn một bên tiếp tục hôn Chung Thương Dực, một bên rối ren giải khai nút khóa trên quần của y.

Sau đó đưa tay vào, đụng đến cái ngạnh đĩnh kia.

Hắn cũng học theo bộ dáng của Chung Thương Dực, không ngừng qua lại xảo lộng.

Chung Thương Dực buông môi Trình Nặc ra, thoải mái hít sâu một hơi.

“Tiểu hỗn đản, ngươi học nhưng thật ra rất nhanh!”

Chung Thương Dực dán tại bên tai Trình Nặc, cơ hồ không phát ra âm thanh mà nói, sau đó trực tiếp ngậm vào vành tai của Trình Nặc.

“. . . . . . Ân. . . . . . Đừng. . . . . . . . . . . . Ngứa. . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc ngẩng đầu lên, đứt quãng nói xong, hô hấp càng ngày càng hỗn độn.

“Rốt cuộc là ngứa, hay là thoải mái đâu? Ân?”

Chung Thương Dực không buông tha Trình Nặc, trên tay tốc độ xảo lộng không ngừng nhanh hơn.

Đôi môi nóng bỏng của hắn lại tiếp tục hôn lên cần cổ mẫn cảm của Trình Nặc, sau đó một đường hạ xuống, hôn đến tận xương quai xanh.

“. . . . . . A. . . . . . . . . . . . Dực. . . . . . . . . . . . Không được. . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc bị thế công liên tiếp này của Chung Thương Dực bức đến hô hấp dồn dập, dục hỏa ở trong cơ thể không ngừng kêu gào, muốn tìm nơi để phát tiết đi ra.

Hắn theo bản năng buông bàn tay vốn đang xảo lộng ngạnh đĩnh của Chung Thương Dực ra, tiện đà nắm chặt lấy cánh tay Chung Thương Dực.

“Không được? Vừa mới bắt đầu đã kêu ‘không được’ sao?”

Chung Thương Dực thanh âm trầm thấp mị hoặc quanh quẩn bên tai Trình Nặc, làm cho dục hỏa của hắn càng tăng lên.

Thật sự là chịu không nổi kích thích như vậy, thân thể Trình Nặc dần dần xụi lơ nằm ở trên bàn làm việc.

Hắn đem hai tay giơ lên cao, gắt gao nắm chặt cạnh bàn làm việc, để có thể giảm bớt cực hạn hưởng thụ kia.

Chung Thương Dực dùng đầu lưỡi liếm lộng phấn hồng trước ngực Trình Nặc, hắn kinh nghiệm phong phú đã sớm thăm dò tất cả các điểm mẫn cảm trên người Trình Nặc.

“. . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . Dực. . . . . . . . . . . .”

Từ tiếng rên rỉ tô mị tận xương của Trình Nặc, Chung Thương Dực biết được hắn sắp đạt đến cao trào, trên tay lập tức tăng thêm lực đạo, đưa hắn thôi tới đỉnh.

“A——“

Trình Nặc rốt cục hét lớn một tiếng, bắn ra tinh hoa.

Hắn nhắm hai mắt lại, trong đầu trống rỗng, tận tình hưởng thụ cảm giác siêu hoàn mỹ mà cao trào mang đến.

——————————————

Chương 107: Sắc xuân tràn ngập thư phòng (Hạ)

Chung Thương Dực cười xấu xa đem một chân Trình Nặc khoát lên trên vai mình.

Sau đó, thuần thục đem tinh hoa vừa mới bắn ra của Trình Nặc đưa tới mặt sau của hắn.

Cuối cùng, đem ngạnh đĩnh đã sớm phát đau của chính mình để ở lối vào, bắt đầu từng chút từng chứt hướng bên trong đẩy mạnh.

Trình Nặc còn chưa kịp từ trong khoái cảm vừa rồi thoát ra, liền cảm giác được mặt sau bị cực đại phân thân tiến vào.

“Tê. . . . . . . . . . . . . . . . . . Hỗn đản! . . . . . . . . . . . . . . . . . . Ngươi chậm một chút. . . . . . . . . . . . . . . Đau. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .” Hắn oán giận.

Tuy rằng trong khoảng thời gian gần đây cùng Chung Thương Dực làm không ít, nhưng hắn vẫn không thể hoàn toàn thích ứng với cái đại gia hỏa kia của Chung Thương Dực.

Mỗi lần khi vừa mới bắt đầu tiến vào, nhất định mang đến cho hắn hoặc ít hoặc nhiều đau đớn.

“Thả lỏng, bảo bối nhân, thả lỏng một chút, lập tức sẽ tốt.”

Chung Thương Dực một bên tiếp tục cứng rắn thẳng tiến, một bên nhẹ nhàng bộ lộng phân thân của Trình Nặc, giúp hắn giảm bớt đau đớn sâu sắc.

Theo dục vọng cực đại của Chung Thương Dực còn chưa đi vào toàn bộ, trừ bỏ đau đớn, còn có một tia cảm giác tê dại như bị điện giật.

“. . . . . . . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc nhịn không được kêu lên.

Chung Thương Dực biết, dục vọng của hắn đã chạm vào điểm mẫn cảm bên trong dũng đạo của Trình Nặc.

Hắn bắt đầu chậm rãi trừu tống, mỗi một lần đều điểm lên chỗ kia một chút.

Không bao lâu, Trình Nặc liền dần dần thích ứng.

Hoàn toàn không giống với loại khoái cảm đặc thù phía trước, theo phía sau hắn truyền đến từng cơn từng cơn. . . . .

“. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Ân. . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc không chút nào che dấu cảm thụ thoải mái, đứt quãng rên rỉ ra tiếng, nhắm mắt lại, tận tình hưởng thụ.

Nức nở rên rỉ này đối với Chung Thương Dực mà nói, quả thực chính là thuốc thôi tình tối thượng đẳng.

Hắn bắt đầu mãnh liệt tiến công, điên cuồng luật động.

Truy tìm đỉnh cao khoái cảm, miệt mài rong ruổi bên trong dũng đạo làm hắn mất hồn đến điên cuồng. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Chung Thương Dực mãnh liệt trừu sáp khiến cho Trình Nặc có chút không chịu nổi, hắn bắt đầu cầu xin buông tha.

“. . . . . . . . . . . . Nhẹ. . . . . . . . . . . . Nhẹ một chút a. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Chung Thương Dực cả bảy hồn chính là đang hưởng thụ khoái cảm, làm sao còn lo lắng tới cầu xin tha thứ của Trình Nặc, thậm chí còn không ngừng đi theo cảm giác của chính mình tiếp tục trừu động.

“. . . . . . . . . . . . Chậm một chút. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Chậm. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc dùng hai tay chống đẩy Chung Thương Dực, ý đồ làm cho hắn thả chậm tốc độ, hắn thật sự không thể chịu nổi thế công mãnh liệt như vậy.

Chung Thương Dực ngừng lại, kéo cái chân đang khoát lên vai mình của Trình Nặc kia, nhẹ nhàng thả xuống.

Đem Trình Nặc xoay lại, để cho hắn nằm úp sấp trên bàn làm việc.

Ở trạng thái đang bị sáp nhập, lại phải xoay người, phân thân cực đại của Chung Thương Dực ở trong dũng đạo Trình Nặc liền xoay tròn một cái, khiến cho Trình Nặc thiếu chút nữa đã bắn đi ra.

“A. . . . . . . . . . . . . . . . . . mẹ nó, hỗn đản!” Hắn mắng một câu.

“Chẳng lẽ ngươi không biết, ngươi càng là như vậy, ta lại càng nghĩ muốn. . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Nói tới đây, Chung Thương Dực xấu xa dùng sức đĩnh Trình Nặc một chút.

“A. . . . . . . . . . . . Đừng. . . . . . . . . . . . . . . . . . Ta muốn tới . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Ngươi chậm một chút. . . . . . . . . . . . . . .”

Trình Nặc cũng không muốn xương sống cùng thắt lưng lại bị nhuyễn, biến thành yếu ớt giống như con tôm chân mềm.

Vừa rồi đều đã muốn đến một lần, nếu lại đến nữa, hôm nay thân thể nhất định sẽ không thoải mái, đây là kinh nghiệm trong quá khứ.

“Phải không? Vậy càng không thể dừng lại đâu!”

Nói xong, Chung Thương Dực nắm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Trình Nặc, bắt đầu một vòng lại một vòng điên cuồng tiến công, tư thế này cũng giúp cho dục vọng của hắn tiến vào càng sâu.

“A——-“

Ngay tại thời điểm mà Chung Thương Dực còn chưa luật động được bao lâu, Trình Nặc đã không chịu nổi, hét lên tước vũ khí đầu hàng.

Dũng đạo trong cao trào không ngừng co rút lại bị dục vọng của Chung Thương Dực liên tiếp ra vào, khó chịu dữ dội khiến cho Trình Nặc không ngừng cầu xin buông tha.

“. . . . . . . . . . . . Không. . . . . . . . . . . . . . . . . . Từ bỏ. . . . . . . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Mà lúc này cũng đúng là thời khắc mà Chung Thương Dực cảm thụ mất hồn nhất, hắn sao có thể buông tha hưởng thụ khoái cảm như vậy.

Đỉnh cao cuối cùng đang vẫy gọi hắn, hắn lại trừu tống nhanh hơn, gia tăng tốc độ, mãnh liệt va chạm, muốn phải đưa dục vọng này lên tới đỉnh mới được!

Trước mắt dần hiện ra một đạo ánh sáng đầy màu sắc, dục hỏa nháy mắt tìm được nơi phát tiết đi ra.

“Ân——-“- Hắn gầm nhẹ một tiếng, rốt cục bắn ra tinh hoa.

Loại cảm thụ cực hạn này ngoài Trình Nặc ra, bất luận kẻ nào cũng không thể cho hắn được, hắn đã thật sự rơi vào trong đó rồi.

Vuốt ve tấm lưng mềm nhẵn của Trình Nặc, hưởng thụ dư vị khi cao trào qua đi, Chung Thương Dực nhẹ giọng nói với Trình Nặc:

“Bảo bối nhân, lại đến một lần đi!”

Trong thanh âm kia lộ ra mị hoặc.

“Cút!”

Trình Nặc vừa nghe lời này, lập tức liền phát hỏa, muốn mạng của hắn sao?

“Mỗi lần ngươi nói như vậy, ta đều coi là ngươi đồng ý !”

Chung Thương Dực một bên nói, một bên lại bắt đầu thong thả ở trong dũng đạo nhỏ hẹp kia trừu động lên.

“Ngươi đi chết đi! . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . .” Trình Nặc phẫn hận kêu gào.

Trong chốc lát, kêu gào biến thành cầu xin tha thứ.

“. . . . . . Ân. . . . . . . . . . . . . . . . . . Đừng. . . . . . . . . . . . Đừng di chuyển . . . . . . . . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Lại trong chốc lát, đã không có cầu xin tha thứ, chỉ còn lại có rên rỉ.

“. . . . . . . . . . . . Ân a. . . . . . . . . . . . A. . . . . . . . . . . . . . . . . . Ân. . . . . . . . . . . . . . . . . . A ân. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .”

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Trong thư phòng xuân sắc khôn cùng, không khí tràn ngập hơi thở dâm mĩ nồng đậm.

Bên trong thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng rên rỉ tô cốt, tiếng thở dốc nặng nề cùng với thanh âm thân thể va chạm ba ba. . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Editor lảm nhảm: mấy ngày gần đây ngày nào cũng phải ra ngoài cả ngày, ta hảo mệt mỏi nha, aizzzz~ 

2 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 106-107

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s