Nếu có thể yêu – Chương 108


Chương 108 Đột biến (Thượng)

Vào giữa trưa của một ngày hơn nửa tháng sau, Trình Nặc, Thích Hãn Chu cùng Diệp Tử ba người ngồi quanh bàn ăn dùng bữa.

Chung Thương Dực thương thế tuy rằng chưa tốt lắm, nhưng vẫn kiên trì đi làm.

Không có biện pháp, là người điều hành tập đoàn, hắn không đi, rất nhiều việc đều không có cách nào quyết định.

Trình Nặc và Thích Hãn Chu theo thường lệ khi ăn cơm sẽ luôn đấu võ mồm, Diệp Tử chỉ mân miệng cười, sớm đã thành thói quen hai người bọn họ hồ nháo.

Hạ nhân bưng lên món ăn cuối cùng, là ngân tuyết ngư chiên giòn (*), cũng là món mà Diệp Tử cùng Trình Nặc yêu nhất.

Khi cá được đưa đến trước mặt Diệp Tử, Diệp Tử có chút nhíu mày.

Cũng không biết làm sao lại thế này, ngân tuyết ngư chiên này rõ ràng là món mà nàng thích ăn nhất, như thế nào hôm nay này chỉ mới ngửi thấy hương vị, đã làm cho nàng cảm thấy phi thường không thoải mái.

Diệp Tử đè nén xuống cái loại cảm giác không khoẻ này, gắp một miếng đưa lên miệng, nhất thời, dạ dày bắt đầu trở nên quay cuồng.

Nàng nhanh chóng dùng khăn ăn che miệng, đứng dậy chạy về phía toilet, sau đó ở bên trong không ngừng nôn ra.

Trình Nặc cùng Thích Hãn Chu đều bị hành động bất ngờ này của Diệp Tử làm cho kinh ngạc một chút, sau khi phản ứng lại, bọn họ lập tức chạy theo đến cửa toilet.  

“Diệp Tử, làm sao vậy? Không có việc gì đi?” Thích Hãn Chu nghe được Diệp Tử bên trong hình như là đang nôn, hắn lo lắng ở bên ngoài một bên gõ cửa, một bên hỏi.

“Tỷ, làm sao vậy?” Trình Nặc cũng thực sốt ruột, đồng dạng ở bên ngoài không ngừng gọi vào.

Qua thật lâu, Diệp Tử ngừng nôn, nàng súc súc miệng, sửa sang lại tóc tai vì vừa rồi mà rối loạn đôi chút, sau đó mở cửa ra.

Thích Hãn Chu vừa thấy Diệp Tử đi ra, vội vàng tiến lên đỡ nàng.

“Làm sao vậy? Có phải là vừa rồi ăn phải cái gì đó không tốt?”

“Đúng vậy, tỷ rốt cuộc làm sao vậy?” Trình Nặc lập tức đưa tay thử nhiệt độ trên trán Diệp Tử, không phát sốt.

“Ta cũng không biết, chính là cảm thấy dạ dày không thoải mái, đột nhiên thấy rất buồn nôn.”

Diệp Tử vừa rồi nôn đến rối tinh rối mù, trên người cũng không có khí lực, thanh âm nói chuyện đều nhỏ đi.

Thích Hãn Chu đỡ Diệp Tử trở về phòng, giúp nàng kiểm tra toàn thân một lượt.

“Thoạt nhìn không có vấn đề gì, bất quá để cho chắc chắn…, vẫn là nên lấy máu để ta cầm đi xét nghiệm một chút.”

“Được rồi.” Diệp Tử không có phản đối, ngoan ngoãn để cho Thích Hãn Chu rút ra chút máu.

Cẩn thận của Thích Hãn Chu nàng đã sớm có thói quen, hơn nữa trong đa số trường hợp, nàng đối với chuyện Thích Hãn Chu đưa ra trên cơ bản cũng sẽ không phản đối.

“Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa nếu muốn ăn cái gì, cứ kêu nhà bếp làm là được, ta bây giờ liền đi xét nghiệm máu, buổi tối sẽ trở về.”

Thích Hãn Chu ôn nhu vuốt tóc Diệp Tử vỗ về.

“Đi đi, đi đi, ngươi cũng mau đi thôi, đừng để chậm trễ !” Trình Nặc thúc giục Thích Hãn Chu dong dài.

Thích Hãn Chu trừng mắt nhìn Trình Nặc một cái, sau khi giúp Diệp Tử đắp tốt chăn, mới túm theo Trình Nặc ra ngoài.

Buổi tối, khi Thích Hãn Chu từ phòng khám trở lại Bích Hồ cư, mới vừa bước vào cửa, đã liền nhìn thấy một hình ảnh ở cấp độ hạn chế người xem.

Trên sô pha, Chung Thương Dực chính là đang đè lên Trình Nặc, còn Trình Nặc thì đang ở nơi đó giương nanh múa vuốt phản kháng, miệng còn không ngừng hô:

“Hỗn đản, cút ngay!” Chính là cái câu hét này một chút hiệu quả cũng không có.

“Khụ khụ! Khụ khụ!” Thích Hãn Chu cố ý ho khan hai tiếng, thanh âm còn rất lớn.

“Mau cút xuống! Người đã về!” Trình Nặc đè thấp thanh âm gào lên với Chung Thương Dực.

Chung Thương Dực không nhanh không chậm từ trên người Trình Nặc lui ra, ngồi xuống bên cạnh, Trình Nặc thần tình đỏ bừng cũng ngồi dậy.

Thích Hãn Chu đã đi tới, ngồi ở sô pha đối diện bọn họ, sắc mặt không phải rất tốt.

“Làm sao vậy?” Trình Nặc dự cảm được có thể là có liên quan đến Diệp Tử, vội vàng hỏi.

Thích Hãn Chu do dự thật lâu, thủy chung không mở miệng.

“Ngươi muốn giết ta sao, rốt cuộc là có chuyện gì a?” Trình Nặc nhìn thấy biểu tình khó chịu kia của Thích Hãn Chu, chỉ biết nhất định có việc.

Chung Thương Dực đè lại bả vai của Trình Nặc.

“Tiểu Nặc, đừng nóng vội, ngươi kiên nhẫn một chút, để cho Thích Hãn Chu nói thôi !” Chiêu ‘Đánh một người, xoa một người’ này của hắn vẫn đều thực hữu dụng.

Thích Hãn Chu sau khi nhìn thoáng qua Chung Thương Dực, lập tức hạ mắt, cầm lấy ly rượu không biết là của ai đang uống dở trên bàn lên.

“Diệp Tử mang thai !” Nhỏ giọng nói ra, sau đó một ngụm uống cạn rượu trong ly.

“Ngươi nói cái gì?” Trình Nặc kinh ngạc la lớn, lập tức phát hiện thanh âm chính mình quá mức to.

Hắn theo bản năng quay đầu hướng lên trên gác nhìn một cái——-hoàn hảo không kinh động đến Diệp Tử, hắn thở ra một hơi.

“Còn muốn ta lặp lại lần nữa sao?”- Sắc mặt Thích Hãn Chu càng ngày càng khó coi.

“Mấy tháng ?” Chung Thương Dực hỏi ra điểm mấu chốt của vấn đề.

“Hơn một tháng, dù sao không đến hai tháng.” Thích Hãn Chu trả lời.

“Vậy thực có thể là ở căn cứ. . . . . . . . . . . . . . . . . .” Trình Nặc cũng không nói gì nữa.

Thích Hãn Chu yên lặng gật đầu.

“Việc này trước không thể để cho Diệp Tử biết.” Chung Thương Dực nói ra điểm mấu chốt.

“Chính là có thể che giấu bao lâu? Bụng sẽ từng ngày từng ngày lớn lên!” Thích Hãn Chu đè thấp thanh âm nói ra.

“Ít nhất là hiện tại.” Chung Thương Dực trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, xem bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ.

Đúng lúc này, trên lầu truyền đến một tiếng vang phi thường lớn, thật giống như thanh âm đồ gia dụng gì đó bị làm rơi.

“Diệp Tử!” Ba người đồng thời phản ứng lại, vội vàng chạy lên lầu.

Cửa phòng Diệp Tử khóa chặt, mặc cho bọn hắn đập như thế nào, Diệp Tử cũng không chịu ra ngoài.

Trình Nặc nóng nảy.

“Các ngươi tránh ra!” Nói xong, hắn đẩy Thích Hãn Chu cùng Chung Thương Dực ra, nâng chân lên dùng sức đạp vào cửa phòng.

“Bang!” Cánh cửa lập tức bị đá văng.

“Diệp Tử!” Thấy bộ dáng Diệp Tử trong phòng, ba người đều sợ ngây người.

————————————-

Chú thích: Cá tuyết chiên giòn

 

 

One thought on “Nếu có thể yêu – Chương 108

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s