Nếu có thể yêu – Chương 109


Chương 109: Đột biến (Hạ)

Diệp Tử một tay cầm phiến thủy tinh, cổ tay kia thì chảy máu ồ ồ, trên thân thể của nàng, trên mặt đất, khắp nơi trong phòng, tất cả đều bị máu loãng nhiễm đỏ.

“Đừng tới đây!” Diệp Tử cầm mảnh thủy tinh đặt lên động mạch chủ trên cổ của mình.

“Diệp Tử, đừng——“- Thích Hãn Chu sợ đến cả người đều run rẩy, hắn không biết phải khuyên nàng như thế nào mới được.

“Tỷ, không cần!” Trình Nặc lớn tiếng hô, bộ dáng của Diệp Tử trước mắt làm cho hắn cực kỳ đau lòng.

“Ta nhớ ra rồi! Ta tất cả đều nhớ ra rồi!” Diệp Tử quát to.

“Nam Phi, Tướng quân kia, Pauline kia, còn có. . . . . . . . . . . . Còn có Hạo Thiên. . . . . . Còn có. . . . . . . . . . . . Còn có. . . . . . . . .” Nước mắt của nàng tràn khỏi hốc mắt.

“Không! Ta không muốn sống dơ bẩn như vậy! ! Không muốn! ! !” Nói xong, nàng liền dùng sức đem mảnh thủy tinh cứa vào.

“Không!” Ba nam nhân đồng thời vọt tới.

Động tác nhanh nhất vẫn là Thích Hãn Chu, hắn trước hết lấy tay chặn lại phiến thủy tinh, mu bàn tay bị cứa phải một vết thật sâu, mà cổ Diệp Tử lại lông tóc vô thương.

Diệp Tử yếu đuối làm sao có thể là đối thủ của ba đại nam nhân, lập tức đã bị người ba chân bốn cẳng cứu được.

Thích Hãn Chu trước đơn giản kiểm tra miệng vết thương ở cổ tay Diệp Tử một chút, hoàn hảo, cắt vào không sâu.

Tiếp theo hắn lập tức gọi điện cho người của hắn đến, cũng bảo bọn họ mang tất cả dụng cụ giải phẫu ngoại khoa gì đó lại đây.

Sau khi sắp xếp xong, Thích Hãn Chu nhìn thấy Diệp Tử ánh mắt trống rỗng ngồi ở bên giường, nhịn không được tiến lên ôm chặt lấy nàng.

“Sao lại ngốc như vậy? Vì cái gì phải làm như vậy? Vì cái gì?” Thanh âm của hắn có chút run rẩy.

Diệp Tử lúc này giống như là một con rối gỗ không có linh hồn, tùy ý để hắn vừa ôm vừa lắc.

Chung Thương Dực và Trình Nặc lúc này cũng không biết phải nói cái gì, hết thảy đều tới rất bất ngờ.

Bọn họ căn bản là không nghĩ tới, Diệp Tử sẽ ở trên lầu nghe lén, càng không nghĩ tới nàng sẽ bị chuyện mang thai kích thích mà nhớ lại tất cả mọi việc.

Đây là chẳng lẽ là số phận sao? Trốn là trốn không xong!

“Diệp Tử, đừng choáng váng, đáp ứng ta, đừng làm như vậy nữa! Vô luận ngươi trong quá khứ đã từng trải qua chuyện gì, kia cũng đều là quá khứ, được không? Để cho nó qua đi, được không? Không cần nghĩ đến nữa! Ngươi còn có Tiểu Nặc, còn có ta, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, vô luận ngươi biến thành cái dạng gì, ta đều muốn ngươi! Diệp Tử!”- Thích Hãn Chu đưa tay xoay bả vai của Diệp Tử lại, buộc nàng nhìn vào chính mình.

“Diệp Tử, ta yêu ngươi!” Trong giọng nói mang theo vô hạn thâm tình.

Thời điểm Diệp Tử nghe được ba chữ “Ta yêu ngươi” này, đôi mắt đang nhìn Thích Hãn Chu nguyên bản trống rỗng, lại dần dần sáng lên.

“Ngươi nói cái gì?” Diệp Tử không thể tin được hỏi thành tiếng, lại hình như chỉ là nàng đang tự lẩm bẩm.

“Nghe rõ, ta yêu ngươi! Ta yêu ngươi! Ta sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn yêu ngươi!” Thích Hãn Chu kiên định lặp đi lặp lại mấy chữ “Ta yêu ngươi” với Diệp Tử.

“Ta ——” Ở trong tình cảnh không thể chịu nổi thế này, lại nghe được lời thề tốt đẹp nhất trên thế giới, Diệp Tử mờ mịt.

Thích Hãn Chu đưa tay đặt lên môi Diệp Tử, nhẹ nhàng lắc lắc đầu với nàng.

“Đừng nói cái gì nữa, nếu, nếu ngươi bây giờ vẫn chưa thể yêu ta, như vậy, ta sẽ chờ, ta sẽ luôn chờ đợi, thẳng đến khi ngươi yêu thương ta mới thôi!”

Lời nói của Thích Hãn Chu chậm rãi hòa tan trái tim đã muốn lạnh như băng kia của Diệp Tử, nước mắt nàng lặng lẽ chảy xuống.

Trình Nặc cùng Chung Thương Dực đều có chút giật mình, Thích Hãn Chu này bình thường bất cần đời, hôm nay bỗng đột nhiên trở nên thành thục, có đảm lược.

Thích Hãn Chu nâng tay lên nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Diệp Tử, Diệp Tử lập tức liền thấy được cánh tay vẫn còn đang chảy máu kia của Thích Hãn Chu.

“Tay ngươi ——”- Nàng kinh hô.

Thích Hãn Chu lúc này mới nhìn nhìn chỗ bị thương của bản thân.

“Không sao, không có việc gì đâu.” Hắn cười nói với Diệp Tử, khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ, giống như người đang bị thương cũng không phải là hắn.

Hắn tùy tay từ trong hộp y tế lấy ra thuốc bôi một chút, sau đó cầm băng gạc nghĩ muốn đơn giản bao lại.

Bởi vì một tay làm thực không tiện, động tác của hắn có vẻ có chút ngốc, hơn nửa ngày vẫn chưa thể đem miệng vết thương băng lại.

Lúc này, Diệp Tử vươn tay ra, lấy đi băng gạc trong tay Thích Hãn Chu, lại mang tay bị thương của Thích Hãn Chu nhẹ nhàng kéo tới gần mình, thật cẩn thận giúp hắn băng bó.

Chung Thương Dực nhìn thấy cảnh này, trộm túm Trình Nặc một cái, Trình Nặc nhìn thoáng qua Chung Thương Dực, thấy được ám chỉ trong ánh mắt của hắn.

Bọn họ liền lặng lẽ tiêu sái rời khỏi phòng Diệp Tử, để lại không gian ấm áp cho hai người kia.

Không bao lâu sau, người của Thích Hãn Chu mang theo cả bộ dụng cụ giải phẫu đã tới Bích Hồ cư.

Không hổ là người chuyên nghiệp, động tác đều thực lưu loát, bọn họ hỗ trợ Thích Hãn Chu làm tiểu phẫu khâu lại cổ tay Diệp Tử.

Cuối cùng giúp Diệp Tử kê một đơn thuốc an thần, để cho nàng ngủ.

Kế tiếp, vết thương ở mu bàn tay của Thích Hãn Chu kỳ thật cũng khá nghiêm trọng, nhóm trợ thủ của hắn lại giúp hắn khâu hai mũi.

Chờ bọn hắn trên cơ bản hoàn thành mọi việc, thời điểm mà nhóm trợ thủ kia tất cả đều rời khỏi, trời cũng đã sáng.

Chung Thương Dực trước đó đã phân phó phòng bếp làm điểm tâm, đợi tất cả mọi việc đều xong xuôi, hắn liền cùng Trình Nặc, Thích Hãn Chu ngồi quanh bàn ăn, ăn sáng.

Một lúc sau. . .

“Ta muốn đưa Diệp Tử đi Châu Âu giải sầu.” Thích Hãn Chu đột nhiên mở miệng nói một câu.

Trình Nặc và Chung Thương Dực liếc mắt nhìn nhau một cái, cũng chưa nói gì.

“Nếu trí nhớ của Diệp Tử đã hồi phục, có lẽ thay đổi hoàn cảnh, nàng sẽ vui vẻ một chút, ta muốn làm cho nàng quên đi quá khứ.”- Thích Hãn Chu nói ra nguyên nhân.

Chung Thương Dực buông xuống dao nĩa, dùng khăn ăn lau miệng.

“Ngươi đều đã lo lắng tốt rồi?” Hắn hỏi Thích Hãn Chu.

“Đúng vậy.” Thích Hãn Chu ánh mắt nhìn về phía Trình Nặc.

“Ta muốn chiếu cố nàng cả đời.”

Trình Nặc hơi hé môi, trong biểu tình rõ ràng có chút không muốn.

“Diệp Tử đồng ý ?” Hắn biết hắn không thể không quan tâm đến ý tứ của Diệp Tử, cho nên mở miệng hỏi Thích Hãn Chu.

“Ta vừa rồi đã nói với nàng, nàng không phản đối.” Thích Hãn Chu chi tiết trả lời, hắn phi thường hy vọng có thể có được sự chấp thuận của Trình Nặc.

———————————————-

2 thoughts on “Nếu có thể yêu – Chương 109

Còm men nều ~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s